lớp 9C_THCS Anh Sơn

là nơi trò chuyện trao đổi của các member9C
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» =.= =.= =.= =.=
Sat Dec 21, 2013 10:06 pm by nhoc_lun

» forum lớp đang tàn
Wed Apr 04, 2012 8:11 pm by bẹp_na

» Cám ơn vì Mẹ đến bên con ...!!!!!!!!
Thu Nov 10, 2011 5:38 pm by Zik-Sky

» [Phải đi chứ](copy and paste x2)
Fri Oct 28, 2011 6:20 pm by Zik-Sky

» GỬI NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU
Fri Oct 28, 2011 6:07 pm by Zik-Sky

» nho" lop"!
Sat Aug 13, 2011 6:54 pm by moon+soon

» Học tiếng Nhật - Top Globis
Sat Aug 13, 2011 1:36 pm by tuquynh

» Khai giảng lớp đàm thoại sơ trung cấp tại Top Globis
Mon Jun 20, 2011 9:06 pm by cua_ú

» Tiếng Nhật online xu thế mới của thời đại- Top Globis
Sat Jun 18, 2011 2:34 pm by tuquynh

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Diễn Đàn
Affiliates
free forum


Share | 
 

 p14

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hoangnhan123
1
avatar

Tổng số bài gửi : 41
Join date : 21/06/2010

Bài gửiTiêu đề: p14    Sat Oct 30, 2010 2:42 pm

Những ngày đi chơi như thế này tôi cảm thấy vui vì bên cạnh có bạn bè như thế ! Lúc trước chỉ biết đi với con Thảo và thằng Tuấn, đặc biệt là thằng Tuấn. Nhưng bây giờ có nhiều bạn bè đến vây, thật ấm cúng biết bao ! Tôi biết ngày mai đi học sẽ có chuyện không hay rồi.
...................................*_*............ ..........................
trưa ngày 11/12 :
Loa lớn thông báo
" Em B.Đ.M.Duyên lớp 10c1 xuống phòng nề nếp có việc ".
Thôi rồi, chắc con Phượng lại í ới mách ba nó rồi. Cú này tôi tiêu rồi ! Nhưng kệ, làm được thì chịu được mà. Nhưng mọi chuyện không như tôi nghĩ vì vừa bước xuống thì :
- Chú thật sự xin lỗi cháu và nhà trường vì đã hiểu sai chuyện. Phượng ! Con lại xin lỗi bạn đi. - Người đàn ông " tặng " cho tôi 1 cái tát nói
- Mọi người hiểu là được rồi, còn xin lỗi hay không thì cháu không cần đâu ạh. Cháu phải lên lớp, em chào thầy, chào chú.
Nói rồi, tôi không cần nhìn thái độ hay cư xử gì của người đàn ông và các thầy trong phòng nề nếp vì tôi biết tôi không sai.
Thế là yên ổn rồi, cứ tưởng lại có chuyện gì xấu đến nữa chứ. Mới vừa về tới lớp thì :
" Tít....tít "
" Co bi sao k D? chac no lai mec nua ha? "
Hoá ra là thằng Trường, nó luôn lên tiếng hỏi thăm tôi trước. Đang định nhắn lại thì thằng Tuấn hỏi tôi :
- Có bị sao hok mày?
- Không sao cả
- Hôm qua mà không có mày chắc....
- Thôi đừng nhắc lại, cái gì qua cho nó qua đi
- Tao đang nói thằng Sáu kìa, không có mày nó lãnh trọn cái cây vào lưng rồi
- Mày cũng biết àh? - Tôi ngạc nhiên
- Biết chứ sao hok? mày thích thằng Sáu rồi đúng hok?
- Tao...
Vừa lúc đó thì trống đánh vào tiết 1, thằng Tuấn lui về chổ ngồi của nó. Tôi thì cứ miên man suy nghĩ, chuẩn bị thi học kì rồi, phải lo học hành thôi. Mà thời gian này giống như tôi dần quên được người con trai ấy. Có lẽ sắp quên được rồi. Tôi mĩm cười vì vui mừng. ^^!
Rồi thời gian cứ thế mà trôi, tình cảm trong tôi cũng lớn dần, thời gian thi học kì đã đến.
Ngày đầu tiên Thi sử, địa.
Thú thật trong mấy ngày trước thi, nhà trường cho thời gian ôn mà tôi không thèm nhìn ngó tới quyển vở, quyển sách chứ nói gì đến học bài. Vì trắc nghiệm mà, lụi thôi ! Nhưng đúng thật là tôi lơ là việc học quá, suốt ngày đi chơi, mẹ tôi mà biết chắc bà la tôi chết. Nhưng thôi chắc đề cũng không khó với tôi đâu. Cũng bám sát chương trình thôi chứ lo gì. Đang ngồi trên phòng chuẩn bị thay đồ thì thấy cô Ba lên kêu xuống. Cả đám nó đứng đợi trước cửa. Tôi với V.A lò dò xuống nhà để đi lên trường với bọn nó cho kịp giờ thi.
Vì vội quá tôi quên mất uống thuốc, cô Ba cũng đang lò dò sau vườn. Nhưng tôi cứ nghĩ là không sao đâu, vì thế tôi theo chân bọn nó lên trường. Chỉ còn 15p nữa là vào phòng thi rồi. Nhưng chúng nó vẫn ngồi luyên thuyên. Mệt thiệt ! Bỗng đau quá. Đau thật, thật sự đau, như có một cái gì đó cứa nát tim tôi ra vậy ! Lúc này thì tôi chịu không nỗi nữa.
__________________________________________________ ______
Trường thì
Bọn nó ngồi đó cứ nói hết chuyện này đến chuyện nọ, tôi thì càng không muốn nhắc tới học hành nữa, xíu vào đánh đại thôi, hên là trắc nghiệm chứ tự luận thì thôi nộp giấy trắng vậy. Lúc này quay qua con nhóc HQ, hình như nó đang bị sao. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì nó quỵu xuống. Ôm ngực, ở phía tim quằn quại, tôi liền chạy lại đở nó. Mặt nó tím tái, tay chân lạnh dần. Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra với nó. Bọn kia cũng không biết, ngoại trừ thằng nhóc V.A và thằng Tuấn hoảng hốt lên. Chết rồi giờ còn có 5p nữa vào phòng thi rồi. Thật sự tôi lo cho nó lắm. Bọn kia kêu :
- Sáu, đở con D vào phòng y tế nhanh
- Nhanh lên, nó có mang thuốc không?
- Ai chạy về lấy thuốc lên cho nó nhanh
- Nhưng gần thi rồi ai lấy đc bây giờ?
Tôi không ngần ngại, nó là trên hết, tôi vội đặt nó ở tay thằng tuấn kèm theo lời nói với :
- Tụi mày đặt nó ở phòng y tế rồi cứ đi thi, tao về lấy thuốc cho nó
- Nhưng mày không thi àh?
- Kệ tao
Vừa lúc đó tôi chạy ra cỗng trường, trống trường cũng điểm, đã vào thi rồi. Nhưng con nhóc HQ đang chịu cơn đau đó, ước gì tôi là người đau thay. Tôi chạy như bay về phía nhà nó. Gặp người làm của nhà nó tôi vội nói :
- Cô ơi thuốc của con Duyên đâu?
- Sao? chuyện gì với nó?? nó đâu rồi???
- Nó gần vào thi thì đau, cháu không biết đau gì, cô đưa thuốc nhanh lên
- Trời ơi ! - Bà ấy la lên thất thanh
Khoảng 5' sau bà ấy đem thuốc ra và nói :
- Nhanh lên, nhanh đi không thì nguy hiễm mất - Bà vừa nói vừa khóc giàn giụa. Trông tội lắm.
Tôi không chần chờ gì nữa, liền chạy về phía trường, gữi xe bên nhà Bà Khánh rồi tôi chạy vào trường. Tới phòng y tế thì thấy thầy Hiền ngồi đó, cả thầy Phong nữa. 2 thầy nói với tôi :
- Thuốc nó đâu, đưa nhanh
- Em đi thi nhanh đi, có các thầy với chị y tá lo rồi.
Tôi thì nhìn thấy nó đang thở oxi và quằn quại với cơn đau, mặt mày tái mét như vậy tôi không đành lòng đi, tôi cứ lưỡng lự. 2 thầy cứ giục tôi đi thi, lúc ấy tôi nhìn đồng hồ chỉ còn 30' nữa. Tôi chạy như bay về phía phòng 24, Nguyễn Xuân Trường, tôi xin cô vào lớp. Ngồi đánh lụi, rồi nghĩ tới con nhóc HQ.........Sao nó phải giấu mọi người chứ

Lúc sau chỉ còn được khoảng hơn 15' gì đó. Ngồi ở trong phòng nhìn ra phòng y tế mới thấy con nhóc HQ thất thểu từ phòng y tế đi lên phòng để thi. Tội nó quá, giờ thì nó làm được bài mới sợ.
__________________________________________________ __________________
Về phía con D......
Mệt quá đi, trời ạh, giờ chỉ còn mấy phút nữa thì lên lụi đại chứ sao giờ?. Thế rồi ngày thi đầu tiên cũng xong. Mấy đứa nó chạy lại chổ tôi. Àh quên mất ! Lúc nãy ai đưa thuốc cho mình nhỉ? chắc là thằng Tuấn thôi, vì lúc đó đau quá chẳng biết ai ra ai cả. Phải cảm ơn nó mới được. Mà cần gì cảm ơn nó, mình đâu có quen. Chỉ có nó là tốt với mình thôi !
Bọn nó cứ thế hỏi :
- Lúc nãy làm được không?
- Mày có mệt không?
- Mệt thì để bọn tao đưa về
- Đúng đó, có bị sao không?
- Àh ! Con D làm thằng Sáu mất hơn 1/2 thời gian làm bài thi kìa
- Thôi im đi - thằng Trường lên tiếng
- Là sao? - Tôi ngạc nhiên
- Thì nó về lấy thuốc cho mày chứ sao? - thằng Tuấn nói với tôi
- Ờ vậy hả? tao tưởng mày - Tôi nói rồi lơ đi trước khuôn mặt của thằng Trường.
Thật sự chính tôi cũng chẳng ngờ người đi lấy thuốc cho tôi là Trường. Chẳng lẽ nó không sợ sẽ bị trể giờ thi hay sao? Bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu tôi. Đến một lời cảm ơn tôi cũng không nói ra được với nó. Tôi sao thế này? Chẳng lẽ tôi lại mang ơn nó hay sao???? Tôi liền quay qua nó và nói :
- Cảm ơn về việc hôm nay, nhưng khi khác không cần như vậy, tôi không muốn mang nợ ai.
- D ! nói gì kì vậy mày? - con Thảo lên tiếng
- Đúng đó, vô tình quá mà - thằng Rin tỏ ra không hài lòng
- Thôi tụi mày làm gì vậy? Đừng trách nó nữa - thằng Trường đứng ra bảo vệ cho tôi
Tôi liền lên tiếng :
- Đừng tốt với tôi như thế Trường ạh !
Tôi nói xong, để lại bao nhiêu khuôn mặt ngờ nghệch đứng đó, tôi kéo thằng V.A về. Vì chiều còn đi thi ! Vừa về tới nhà thì :
- Bé ! con có sao không? cô lo cho con quá - cô Ba hớt hải chạy ra
- Con không sao, cô Ba làm con ly sữa, con mệt quá, con lên phòng đây
- Em lên với chị - thằng V.A theo sau
Vừa lên tới phòng, tôi đặt cặp xuống thì thằng V.A nói :
- Chị với em có thể nói chuyện được không?
- Hay nhỉ? chị với em cũng có chuyện nói àh?- tôi quay qua phía nó
- Chị biết lúc chị đau em lo sợ thế nào không? chị đang bị sao mà chị không nói với em?
- Chị không nói được, em đừng lo, chị không sao - Tôi lờ đi trước câu hỏi của nó
- Tại sao chị không nói chứ? hay chị không coi em là em trai của chị???? - Nó cầm tay tôi cứ thế lắc mạnh rồi hỏi
- Chị không thể, vì coi em là em trai nên chị không thể nói - Giọng tôi gần như nghẹn ngào
- Chị nói cho em nghe đi, em không thể mất đi người chị đặc biệt này được
- Chị bị...
Tôi định nói ra thì cô Ba đưa sữa lên. Thằng nhóc V.A vùng vằng, nó kéo cô Ba ra ngoài, tôi chắc rằng cô Ba sẽ nói với nó. Tôi cầm ly sữa lên uống. Bật laptop lên online, xem tin tức cũng như thời trang mới ! Một lúc sau thằng nhóc V.A bước vào phòng tôi với khuôn mặt tái xanh :
- Chị,thật không? - Nó hỏi
- Thật cái gì? - Tôi vẫn dán mắt vào màn hình laptop
- Căn bệnh của chị?
- Ùhm - Tôi trả lời bình thản
- Chị àh, em thương chị quá - Nó ôm tôi và nói
Tôi liền đẩy ra, vì tôi với nó không phải ruột thịt, không họ hàng, nên chuyện gì cũng có thể xảy ra !


Tôi liền kêu nó về phòng nó để tôi được yên tĩnh. Tôi sợ lắm, đau lắm, lúc đó đau chết đi được ấy. Nhưng người khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất lại là thằng Trường, tại sao nó lại về lấy thuốc cho tôi mà không phải là thằng Tuấn. Xém nữa là tôi trách nhầm người rồi ! Nghe bài mới của MK714 - 1000 hạc giấy mà tội quá đi thôi. Tình cảm lúc này trong tôi là cái gì? tôi dành t/c này cho ai? tôi đã thực sự quên người xưa hay chưa? Tôi mong rằng sẽ cố gắng xác định lại tình cảm của mình. Không để nó lạc lối nữa, phải đi đúng con đường tôi đang đi. Nhưng con tim sẽ đi theo lý trí hay lý trí sẽ đi theo trái tim đây? Ai cho câu trả lời giùm tôi với. Đang miên man trong suy nghĩ thì mẹ tôi vào phòng :
- Hồi sáng sao con không uống thuốc? giờ con mệt không? để mẹ lên xin cho nghĩ rồi bữa nào thi lại nhé
- Thôi mẹ ! Như vậy làm phiền BGH nhà trường.
- Vậy con bây giờ có thấy mệt không? để mẹ lấy thuốc bổ cho con nhé
- Mẹ cứ xuống ăn cơm đi, con thay đồ rồi con xuống liền, con vẫn ổn, cảm ơn mẹ - tôi đáp hững hờ.
Dạo này mẹ tôi thiên vị tình cảm quá , ít quan tâm tôi hơn trước, đi nhiều hơn, khi nào ông ta đi mẹ tôi cũng đi, thậm chí còn hay gắt lên với tôi nữa. Nhưng tôi cũng không quan tâm, tôi thiếu thốn tình cảm đủ rồi, tôi không hề ganh tỵ với ai cả. Tôi có thêm niềm vui vì có đứa em như nhóc Việt Anh.
Tôi thay đồ rồi xuống nhà :
- Mẹ cháu đâu rồi?
- Đi tiếp khách với chú Toản rồi
- Vậy àh? - Tôi nói rồi cầm chén cơm lên nhưng không muốn ăn tý nào
- Chị ăn đi, sao như người bất thần thế? - nhóc V.A lên tiếng
- Ừ em ăn đi chị không đói
- Cháu sao thế? ăn đi để chiều đi thi nữa chứ.
- Cô với V.A ăn ngon miệng.
Nói rồi tôi nhanh chân bước lên phòng, thật sự tôi buồn lắm. Đã lâu lắm rồi không ăn một bữa cơm gia đình, chỉ có tôi, V.A và cô ba là những con người túc trực bên bàn ăn thôi. Mẹ tôi khác rồi. Vừa nằm xuống giường thì tôi có điện thoại :
" alo "
- D hả?
- Trường àh?
- Sao nhận ra hay vậy? đây là số mới của Trường
- Bạn bè mà chẳng lẽ tôi không nhận ra?
- ừ
- Có chuyện gì không?
- D đở mệt chưa? chiều có cần bọn Trường qua rủ không?
- Qua rủ V.A đi trước giùm tôi, còn tôi lên sau.
- Sao D không đi luôn?
- Tôi không thích. Vậy nhé, tôi cúp máy đây
Tôi vừa dứt lời, không đợi nó lên tiếng tôi liền cúp máy, có lẽ vỏ bọc băng giá của tôi lớn quá, lớn hơn cả tình cảm tôi dành cho Trường nữa ! Tôi muốn ngủ một giấc, chiều nay 2h15' mới vào giờ thi. Bây giờ mới 12h30'. Tôi chợp mắt đã......
_______________________________________________
Về phía thằng Trường thì......
Con nhóc HQ này lạ thật.

Để gọi điện cho thằng V.A xem nó đang làm gì và con chị nó làm gì mà nói nặng nề thế. Chắc có chuyện gì đó rồi. 0972000xxx
'' Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau "
Ôi trời ạh, thằng này làm gì mà khoá máy thế này. Chắc tôi chạy qua nhà thằng Hiếu rủ nó đi lên trường đã. Giờ này còn sớm ! Vừa tới nhà nó thì tôi không thấy xe của ba mẹ nó đâu, bà chị nó cũng không có ở nhà, mà toàn dép là dép. Nhìn quen quen, tôi liền đứng ngoài gọi nó vì sợ nhà nó có khách. Vào rồi mang hoạ thì sao?
- HIẾU ƠI
Một lúc nó liền chạy ra :
- Vào đây, làm gì ở ngoài đó?
Tôi vừa dắt xe vào vừa hỏi :
- Nhà mày có ai mà đông vậy?
- Mấy đứa chứ ai
- Đứa nào?
- Thì đám tụi mình
- Ủa? ông bà già mày đâu?
- Đi hết rồi
- Vậy mà không gọi tao
- Gọi mà máy mày bận, gọi cho em nào hả?
- Đâu, tao gọi cho con Duyên với thằng V.A đó mà
- Giờ gọi kêu bọn nó xuống đây luôn
- Con D nó không chịu đâu
- Ùh, chắc nó mệt
Tôi vào nhà thằng Hiếu, trời ạh ! chiều thi mà giờ bọn nó nhậu nhẹt thế này. Tôi liền hỏi :
- Trưa tụi mày không về nhà àh?
- Không
- Thấy bọn tao hoành tá tràng không?
- Hoành tá tràng cho lắm xíu nữa về ăn đòn đừng trách - con Dạ Thảo chế thêm
Cả đám ngồi cười phá lên. Tự dưng nhớ con nhóc HQ thấy lạ, tôi liền lại đầu đĩa nhà thằng Hiếu mở nhạc nghe. Nhớ thật. Bây giờ mấy giờ rồi nhỉ? Tôi coi đồng hồ. Mới chỉ có 1h15p, 1 tiếng nữa mới tới giờ thi. Tôi có chút mâu thuẩn, cũng hơi ích kỹ, nhưng tôi không hiểu sao, tôi giúp nhóc HQ như thế mà nhỏ lại nói vậy? thậm chí rất ngạc nhiên nữa. Đang suy nghĩ lung tung thì thằng Tuấn lại đập vào vai tôi hỏi :
- seven love àh Sáu?
- Không
- Nhìn mặt mày hiện 2 chữ " Thất tình " rồi còn bày đặt
- Ừ, làm sao con D nó mới đổ hả mày?
- Hơi bị khó đó - thằng Tuấn nói
- Ừ khó thật
- Quá khó đó chứ, nó thương một người thật lòng quá
- Mày có thể kể cho tao nghe về thằng đó được không?
- Mày muốn nghe không? - thằng Tuấn hỏi tôi
- Muốn
- Bọn tao cũng muốn - tự nhiên cả đám bu quanh thằng Tuấn
- Nhưng..- thằng Tuấn lưỡng lự
- Nhưng gì? sợ D nó giận hả? tụi mình đều thân với nhau mà, nó không sao đâu, mà bọn tao không nói sao nó biết?
- Tao méc nó - con Thảo lanh chanh
- Giỡn chứ tao cũng chưa biết rõ về cái thằng " trời đánh " đó - Nó nói tiếp rồi cười trừ
- Kể đi Tuấn - thằng Rin hối
- Nó thương con D thật lòng lắm, D là mối tình đầu của nó đó
- Vậy mắc gì chia tay? - cả đám thốt lên
- Bởi vì sự hiểu lầm giữa 2 đứa và D nó làm thằng này đau khổ - thằng Tuấn nói tiếp
- Hiểu lầm gì?
- Vì vào ngày mồng 1 tết năm ngoái, con D đi chơi với mấy thằng anh, ngồi trên xe một thằng anh. Xui cho nó là gặp đúng thằng Đỏ tức là bồ nó cũng đang đi chơi với đám bạn, mà lúc đó nó mệt lả vì uống nhiều bia, nó úp mặt vào lưng thằng anh và nói chung là giống như bồ bịch vậy. Trời lạnh nữa. Gặp thằng nào chẳng hiểu lầm?
- Rồi sao? rồi sao? tiếp tiếp - thằng Tin lắm chuyện hối
- Sáng ngày hôm sau, cũng không hẳn sáng, nghe con D kể lại là lúc 1h sáng ngày mồng 2, thằng Đỏ gọi điện và hỏi rồi nói theo kiểu ghen tuông vô cớ. Con D nói cỡ nào cũng không tin. Rồi con D nó hỏi thằng Đỏ : " Giờ Đỏ muốn sao nói đi? ". Thằng đỏ kêu sao cũng được, thế là con D chủ động chia tay. Vì tình cảm giữa 2 đứa cũng gây rạn nứt lúc trước tết vì có nhiều thằng phá đám, mà thằng Đỏ là thằng ghen thấy sợ luôn. Sau đó con D chuyển về đây học đó
- Tội vậy? - thằng Thành nói
- Nhưng sao đến bây giờ con D vẫn thương thằng đó quá vậy? - tôi buộc miệng
- Bởi vì một khi thương ai nó sẽ thương hết lòng, khó ai làm lung lay nó lắm - thằng Tuấn nói có vẻ tiếc nuối
- Hình như lúc trước con D nó là một con người khác - thằng Bon lên tiếng
- Để tao nói cho nghe - con Thảo cắt lời thằng Tuấn định nói
- Ừ mày nói đi, bọn tao nghe - cả đám lên tiếng
- Lúc trước, nó khác hẳn, phải nói là con người nghịch đảo của nó bây giờ, lí lắc, nhí nhảnh, vui vẻ, mang lại nụ cười cho người khác, hay khóc nhè trước mọi hoàn cảnh, ăn mặc con gái, nết na, không quậy phá như bây giờ. - con Thảo nói tiếp
- Thật hả? - Ai cũng ồ lên ngạc nhiên
- Nhưng chính vì thằng " chết tiệt " đó,mà khiến nó trở thành con người như vậy.- Con Thảo nói với vẻ tức tối
- Nó là một đứa vì bạn bè lắm đó - thằng Tuấn lên tiếng
- Cái này bọn tao thấy được - cả đám đều lên tiếng
- Tụi mày thấy lúc nó khóc khi chia tay với thằng Đỏ mà không thương thì thôi, khóc như của được vậy - thằng Tuấn nói với giọng xót xa
- Chắc nó phải khóc nhiều lắm
- Không, người ta thì " đau một lần rồi thôi ", nó thì " khóc một lần rồi thôi ". Khóc đúng có 1 lần, từ đó con người thay đỗi một cách chóng vánh. Đến tao không nhận ra nó nữa mà - thằng Tuấn nói tiếp.
- Gặp tao là nó chắc tao chết luôn, buồn lắm, vì cảm giác chia tay một người mình thương, đau lòng lắm - con Zeny mới chơi với bọn tôi lên tiếng, con nhỏ này là em của thằng Bon.
- Thôi tụi mày, như thế được rồi. Giờ qua rủ thằng nhóc V.A lên trường - tôi nói
- Ùhm đi thôi
Cả đám chúng tôi bữa nay thực hiện chủ trương bỏ xe máy đi xe đạp, nhìn rất xì - tai. Đặc biệt xe của con nhóc HQ đẹp lắm. Nhắc tới nó tôi cứ mãi nghĩ về tìnhcảm của nó, tôi sẽ cố gắng mang lại hạnh phúc nó. Tôi sẽ làm trái tim nó thay đỗi. Tôi tự thề với lòng mình. Đến nhà con nhóc HQ thì thấy thằng V.A đứng đó trước rồi :
- Tụi mày làm gì mà lâu vậy? - nó nhăn mặt
- Thì ở nhà thằng Hiếu chơi
- Không gọi cho tao
- Thôi, chị mày đâu?
- Chưa đi đâu
- Sao vậy?
- đi mà hỏi
- Mọi người lên trước đi, tôi lên sau - Bỗng nhiên con nhóc HQ từ nhà bước ra nói vậy
- Có chuyện gì àh? - thằng Tuấn lên tiếng
- Không
Nói rồi nó đi thẳng vào trong. Chắc nó đang bực cái gì đó. Chúng tôi đi nhanh lên trường, tôi im lặng và nghĩ về con nhóc HQ cả đoạn đường !......
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
p14
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
lớp 9C_THCS Anh Sơn :: Your first category :: trao đổi-
Chuyển đến