lớp 9C_THCS Anh Sơn

là nơi trò chuyện trao đổi của các member9C
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» =.= =.= =.= =.=
Sat Dec 21, 2013 10:06 pm by nhoc_lun

» forum lớp đang tàn
Wed Apr 04, 2012 8:11 pm by bẹp_na

» Cám ơn vì Mẹ đến bên con ...!!!!!!!!
Thu Nov 10, 2011 5:38 pm by Zik-Sky

» [Phải đi chứ](copy and paste x2)
Fri Oct 28, 2011 6:20 pm by Zik-Sky

» GỬI NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU
Fri Oct 28, 2011 6:07 pm by Zik-Sky

» nho" lop"!
Sat Aug 13, 2011 6:54 pm by moon+soon

» Học tiếng Nhật - Top Globis
Sat Aug 13, 2011 1:36 pm by tuquynh

» Khai giảng lớp đàm thoại sơ trung cấp tại Top Globis
Mon Jun 20, 2011 9:06 pm by cua_ú

» Tiếng Nhật online xu thế mới của thời đại- Top Globis
Sat Jun 18, 2011 2:34 pm by tuquynh

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Diễn Đàn
Affiliates
free forum


Share | 
 

 p17

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hoangnhan123
1
avatar

Tổng số bài gửi : 41
Join date : 21/06/2010

Bài gửiTiêu đề: p17    Sat Oct 30, 2010 2:48 pm

Như thường lệ chúng tôi tập trung ở quán bà Tím. Hôm nay lại gặp đúng " tình địch " ở tại nơi này. Nhưng tại sao nhóc HQ lại ngồi với thằng Đỏ. Có chuyện gì sao? Tôi thật không hiểu, không riêng tôi mà cả đám cũng lắc đầu. Trong khi đó con nhóc HQ không thèm nhìn về phía chúng tôi.
__________________________________________________ __________

- Mọi người đang nhìn Lỳ kìa - Thằng Đỏ nói
- Kệ họ, giờ Đỏ muốn gì?
- Đỏ không để yên cho thằng Trường đâu
- Mắc gì? Đỏ đừng làm trò đó
- Vì nó là người Lỳ thương
- Tôi không thương nó
- Vậy Lỳ vẫn còn thương Đỏ
- Không, tôi hết thương Đỏ rồi
- Đỏ không tin
- Không tin thì tuỳ
- Lỳ sẽ mãi là của Đỏ, không của ai hết
- Tôi là con người chứ không phải đồ vật. Tôi không thuộc sở hửu của ai hết
- Thời gian qua, chẳng lẽ Lỳ quên hết hay sao?
- Đúng ! Quên hết rồi
- Đỏ không tin
- Đừng cố chấp vì đó là sự thật. Tôi phải qua chổ bạn tôi, chào Đỏ
- Đứng lại
Nó kéo tay tôi lại. Chó chết thật, người con trai trước mặt tôi có phải là Đỏ ngày xưa tôi yêu không? sao giờ nhiều thủ đoạn quá vậy? vì sao vậy? Chẳng lẽ anh cũng thay đổi vì tôi sao? Thật lòng tình cảm tôi vẫn dành cho Đỏ nhưng tôi không thể đánh đổi bạn bè tôi mà tôi lấy Đỏ được. Tôi không thể ! Đứng ở giữa con đường tôi phải làm sao đây? Tôi vội giật mạnh tay thì nó càng nắm chặt hơn. Lúc này nhóc V.A chạy tới và xô thằng Đỏ ra. Lập tức thằng Đỏ liền nắm lấy cổ áo của nhóc V.A :
- Mày muốn gì?
- Tao thách mày đấy
- BỎ EM TÔI RA - Tôi nói lớn
- Em Lỳ??? trước giờ Đỏ mới nghe - Nó sửng sốt và lấy tay ra
- Nó em tôi, cấm đụng vào nó, đc chưa? đừng nên biết nhiều
Nói rồi tôi kêu bọn kia đi lên trường. Thật là gặp quá nhiều rắc rối. Người con trai đang đứng trước mặt tôi khác rồi. Thật sự khác. Tôi nhớ mình đâu yêu con người này......Đang đi bỗng bọn kia hỏi :
- Mày ngồi với nó làm gì vậy D?
- Đúng đó, tuy đẹp nhưng tính nó kiêu ngạo
- Bọn tao ghét nó
- Đừng thương nó nữa
- Nó khôg hợp với mày đâu
Không biết có phải do quán tính của tôi hay tại sao mà tôi nói :
- Mọi người đừng nghĩ nó như vậy ! Đừng nghĩ nó như vậy mà
Lúc này cả bọn im lặng khó hiểu. Hoá ra tôi vẫn còn tình cảm với người ta, có phải không? Chẳng lẽ một lúc tôi lại thương 2 người??? Ai nói cho tôi nghe tôi phải làm sao? Tôi phải đối mặt với 2 người hay sao?? Vừa mới tới cổng trường chạm mặt với con Thư Phượng. Nó lại chổ thằng Trường và ỏng ẹo :
- Sáu hôm nay lên muộn thế. Có mệt không đưa cặp Phượng cầm cho
- Tôi không cần
Thằng Trường đi nhanh để vào lớp. Đến tới lớp cả đám chúng tôi ngồi ở trong lớp. Nhỏ lại và kêu lên :
- Cho Phượng ngồi đây với nhé
- Cứ tự nhiên - Tôi lên tiếng
Nhưng thật sự thấy nó kè kè với Trường vậy lòng tôi có chút.........khó chịu. Chưa kịp phản ứng gì bởi con Phượng thì không biết thằng Đỏ ở đâu chui tới. Khoác tay lên vai tôi rồi nói :
- Bồ Trường đấy àh? Đẹp gái thế?
- Hì hì Thịnh quá khen
- Bỏ tay ra - Tôi gắt lên
- Chúng ta là bồ bịch thì ngại làm gì?
- Câm ngay, đừng ăn nói lung tung
- Bỏ tay mày ra khỏi người nó - Tự dưng thằng Trường lên tiếng
Lúc này như có chiến tranh ở đây vậy. Thằng Đỏ đứng phắt dậy và thằng Trường cũng đứng ngước mặt lên :
- Mày muốn gì? mày là gì của nhóc Lỳ mà mày bon chen? - thằng Đỏ lên tiếng trước
- Tao là bạn
- Hơn tao àh?
- Haha, tất nhiên - Lần đầu tiên tôi lấy thằng Trường như vậy.
Lúc này tôi biết mình phải lên tiếng, tôi không muốn chuyện này cả khối biết, nếu không rắc rối sẽ là tôi chứ không phải 2 người này.
- 2 người thôi đi
Đúng lúc tiếng trống vào lớp. Thằng Trường về chổ thằng Đỏ cũng hậm hực ngồi xuống. Tôi thật chẳng biết làm sao cả. Phải làm gì đây? Tôi sợ may mắn không mĩm cười với Trường vì trong giới giang hồ thằng Đỏ cũng là thằng máu mặt. Thật lòng tôi không muốn có gì rắc rối với Trường hết, không muốn Trường bị tổn thương. Không muốn.........
__________________________________________________ ___________
Vào giờ ông thầy dạy toán. Mới đầu học kì ông đã giở sổ kiểm tra bài cũ. Bất ngờ ông kêu lớp này có học sinh mới phải không?
- 9 người luôn thầy ơi
- Toàn nhân tài áh thầy
- Gọi mấy bạn mới " khai trương " đi thầy
Cả lớp nhao lên. Ông đập tay xuống bàn
" rầm ".
- Im lặng
- Tôi đang cầm danh sách 9 em mới chuyển tới. Hnmmmm....để xem nào
Tôi vẫn bình thản. Chỉ có bọn kia là ngồi sợ sệt, mặt đứa nào đứa nấy tái thấy buồn cười. Bỗng ông kêu :
- Phạm Ngọc Thịnh
Tiếng ông ta cứ " thánh thót " như chim hót. Bọn kia thở phào nhẹ nhõm thậm chí còn đắc ý nữa. Nó lên bảng, ông thầy hỏi 5 câu thì chỉ trả lời có 2 câu. 4 điểm. Lúc này cả đám kia tự nhiên cười đắc ý. Ông thầy nhìn vào bảng danh sách. Còn nhìn tôi cười 1 cái rất " nham hiểm ". Tôi biết mình chuẩn bị " dính chướng " :
- B.Đ.M.Duyên
Tôi lên bảng. Ông ta hỏi " rất ít ", hỏi tùm lum, bài trước cũng có. Nhưng hên chỉ số IQ của tôi không tệ, học hành rất good nên trả lời được hết. Ông thầy hỏi tôi :
- Mỏi chân chưa?
- Cái đó tuỳ thầy hỏi nữa hay không
Ở dưới lớp đứa nhìn tôi ánh mắt khâm phục, đứa thì rầm rì :
- Thầy ơi được rồi áh thầy
- Nhiều lắm rồi
Ông im lặng một lúc rồi nói :
- Cho bạn mấy điểm đây?
- 9
- 10
- 11
- 9
Cả lớp náo loạn cả lên. Ông thầy nói làm cả lớp im lặng :
- Đối với chị này thì chừng này chưa xi nhê, để bữa nào kiểm tra tiếp. Không có điểm
- Hả? - Tôi há hốc ngạc nhiên
Chừng đó mà ông ta còn kêu chưa " xi nhê ", rồi " kiểm tra tiếp ". Thật hết biết với ông thầy này. Ức chế thật. Tôi thất thểu đi về chổ. Không biết phải làm cái gì để ông điên này bớt khùng nữa. Ngồi vào chổ bổng có một tờ giấy ném lên chổ tôi :
" D ơi ! Trường nè, học giỏi ghê nha "
Tôi liền viết : " Kệ tôi không liên quan tới Trường ". Tự dưng ông thầy ở đâu thù lù ở ngay phía sau thằng Trường, chụp được tờ giấy và nói :
- Xíu nữa 2 anh chị gặp tôi
Bực mình thật ! Hết chuyện của thằng Đỏ rồi lại gặp ông thầy này. Ông này nhìn tôi có vẻ nham hiểm lắm nhá. Tức thật đó chứ. Thầy cô có tật hay suy bụng ta ra bụng người lắm.
Hết tiết tôi với thằng Trường lại chổ ông ta, ông ta nói :
- Duyên với Trường ! Lúc nãy 2 em làm gì vậy hả?
- Em chỉ kêu bạn học giỏi chứ mấy thầy
- 2 anh chị đọc đi
Ôi trời ơi ! Tôi không thể tin vào mắt mình nữa.
" Anh yêu em nhiều lắm ! "
" Thôi đi ! "
Tôi với thằng Trường 4 mắt tròn vo nhìn nhau không chớp. Thằng Trường đâu ghi như vậy. Tôi liền nói với ông thầy :
- Bạn không ghi vậy, em cũng không ghi vậy.
- 2 em cầm tờ giấy về mà suy nghĩ lại hành động của mình, yêu đương thầy cô không cấm được nhưng phải lo học, đặc biệt là em đấy nhé thần đồng.
Ông đưa tờ giấy cho 2 đứa tôi và đi. Cả đám xúm lại cầm tờ giấy đọc rồi hỏi :
- Chữ này không phải của thằng Trường
- đúng ! Của ai vậy
Chẳng ai biết, chỉ có tôi biết, chữ của thằng Đỏ chứ không ai hết. Tại sao nó cứ nhằm vào thằng Trường thế không biết? Trong khi cả đám lao nhao thì tôi bước về bàn thằng Đỏ lúc bọn nó không để ý. Tôi liền chìa tờ giấy và hỏi :
- Đỏ làm trò gì đây?
- Đỏ không làm liên luỵ tới Lỳ đâu
- Tôi không cần biết liên luỵ tới tôi hay tới ai nhưng dừng trò này lại gấp. Không được đụng tới bạn tôi
- Bạn àh? Lỳ không ngăn được Đỏ đâu
Nói rồi nó ném quyển sách xuống rồi đi ra khỏi ghế ngồi. Cả đám chạy lại chổ tôi rồi hỏi :
- Chẳng lẽ cái này là do nó làm?
- đm thằng chó
- Thật không chịu nỗi
- Đúng ! Do nó viết - Tôi lên tiếng
Tôi không biết phải làm sao. Sinh ra là một đứa đặc biệt làm gì cơ chứ? Sao không bình thường như mọi người được cơ chứ. Tôi mệt mõi lắm rồi
.........
Giới thiệu về Đỏ một chút nhé :
- Lúc trước là một con người dễ thương, yêu D kinh khủng, có thể làm bất cứ cái gì vì người mình thương. Rất đẹp trai, sở hữu khuôn mặt baby nên lúc cặp với D được mệnh danh là cặp đôi đẹp nhất khối 9 hồi đó. Không những thế là con nhà giàu, tuy im nhưng có máu mặt trong giang hồ. Và bây giờ thì liều lĩnh, có nhiều thủ đoạn và trong mắt nó chỉ biết tôn trọng một mình con D. Ai đụng chạm tới nó là biết liền !!
************************************************** ******
Tôi không biết mình phải làm gì, không thể để chuyện của tôi liên luỵ tới Trường được. Vì dù sao nó cũng là con người, có quyền yêu có quyền thương người khác chứ. Tôi biết rõ con người của Đỏ. Nếu nó đã muốn cái gì thuộc về nó thì nó sẽ làm bằng được, nó không hề nà một cái gì cả vì thế Trường đang ở trong thế gặp nguy hiểm. Tôi phải làm sao bây giờ? Có ai giúp tôi không?
Lúc ra về bỗng 1 cánh tay đập vào vai tôi :
- Mày sao vậy D?
- Tuấn àh?
- Tao mệt quá rồi
- Vì thằng Đỏ chứ gì?
- Ùh, tao sợ có chuyện gì với thằng Trường
- Tao cũng đang lo đây.
- Kệ đi, tao sẽ cố gắng sắp xếp.
- Về nha
Nói rồi tôi với nhóc V.A nhanh ra chổ phía mẹ tôi đang chờ. Chúng tôi dạo này nhác đi xe đến trường nên kêu mẹ đến đón. Nhìn bà sang trọng, đẹp, rất đẹp. Bản thân tôi luôn tự hào về mẹ nhưng bây giờ mẹ đã không còn như ngày xưa. Tôi leo lên xe và đi về. Cuộc đời như 1 vòng tuần hoàn vậy. Tối nay nhà tôi có khách nên tôi kéo V.A ra ngoài nói :
- Tối nay 2 chị em mình đi chơi, kệ họ
- Okie - Nhóc hớn hở hẳn lên.
Đến tối 2 chúng tôi lẻn đi chơi, không xin phép. Nhưng chắc sẽ không sao đâu vì 2 chị em tôi đi mà. Nhóc V.A chở tôi, mà lạ đi ngoài đường ai cũng nhìn tôi. Chắc tối nay ăn mặc dễ thương quá đó mờ ( tự khen ). Đến đường Điện Biên Phủ tôi chợt thấy ai quen quen. Chưa kịp gì thằng nhóc V.A nói :
- Chị ơi thằng Sáu kìa
- Kệ nó em
Ngay lập tức có 2 chiếc xe đi vọt lên, giống như ép xe nó. Có một thằng rất giốgn thằng Đỏ. Bọn nó nẹt pô ầm ĩ, như muốn cho thằng TRường ra lề vậy. Tôi liền kêu thằng nhóc V.A đưa tôi chạy xe vì nó chạy xe còn rất yếu. Tôi liền phóng nhanh xe lên chổ bọn nó. Nhưng không muộn rồi.
" Rầm "
- Haha, cho mày chết
Rồi bọn kia chạy. Tôi chạy nhanh xe đến chổ thằng Trường nằm. Nó nằm bất động, máu miệng nó ứa ra, chiếc xe của nó trượt dài trên đường. Mọi người hiếu kỳ liền bu đông xem. Tôi kêu thằng nhóc V.A gọi xe cấp cứu. Tôi sợ. Nước mắt tôi chảy ra, không biết vì sao. Mong rằng Trường không sao. Tôi lên xe cấp cứu với nó và kêu thằng V.A về nhà nói với ba mẹ nó. Lên tới bệnh viện, nó được đưa vào khu cấp cứu. Bác sĩ nói tôi ở ngoài không được vào. Tôi hoảng hốt, lúc này không biết làm gì, đầu óc bấn loạn. Tôi liền nhớ ra bọn kia. Bấm điện thoại lên và gọi từng đứa.
Một lúc nhóc V.A đến với ba mẹ Trường. Khuôn mặt họ hiện rõ sự sợ hãi, nếu có chuyện gì chắc họ chết mất. Bác Anh liền lại chổ tôi :
- Bé Duyên ơi, sao nó lại bị như vậy?
- Dạ cháu...... - Tôi không biết phải nói sao
Lúc đó thằng nhóc V.A liền đở hộ cho tôi :
- Cô ạh ! Bọn nào ép xe Sáu đó cô.
- Trời ơi, con tôi nó hiền vậy, nó có làm gì ai đâu. Giờ nó bị sao thì sao tôi sống
Vừa dứt lời bà khóc ngất trên ghế chờ của bệnh viện. Nhìn bà tôi đau quặn thắt. Giờ tôi phải làm gì đây? Còn ba nó thì đứng ngồi không yên, mặt ông hiện chút buồn phiền và lo lắng. Ai mà chẳng vậy. Tôi không nhìn thấy xung quanh đang có ai, người tôi như mất hồn vậy. Bọn thằng Tuấn hớt hải chạy đến hỏi :
- Ai làm ai làm??
- Trời ơi ai làm vậy?
-- Nó có sao không?
- Sao mày với con Duyên lại biết nó bị tai nạn
Rồi không biết đứa nào nói với con Phượng. Nó đến rồi la lên :
- Trời ơi , Sáu có sao không?? huhuhhuhu
Khóc bù lu bù loa lên hết. Tôi thật sự đau đầu. Lúc này cả thế giới như quay cuồng trong tôi vậy. Giờ tôi phải làm sao? Làm thế nào đây? Tại tôi mà ra. Do tôi cả. Phải chi tôi không gặp Trường, phải chi tôi quay lại với thằng Đỏ thì không sao rồi.....
Như theo cảm xúc, tôi đứng dậy ôm chầm lấy con Thảo khóc. Cả đám sửng sờ nhìn tôi khóc, vì trước giờ tôi chưa bao giờ khóc vì một người con trai. Bọn nó ngạc nhiên như vậy cũng đúng. Vì sao vậy? Người tôi thương là nó chứ không ai hết !!! Trường ơi tôi muốn nói tôi thương Trường nhiều........!
Tối hôm đó tôi với V.A cùng xin mẹ ở lại bệnh viện. Mẹ tôi đồng ý vì có cả nhóc V.A ở đây nữa. Tôi kêu nhóc V.A về nhà thằng Tuấn ngủ, còn để tôi ở lại ngó thằng Trường giúp Cô Anh với chú Lợi. Họ rất tin tưởng tôi nên không hỏi nhiều.
__________________________________________________ __________
12h đêm......
Tôi thấy có một bàn tay ai đó đang nắm chặt tay tôi. Yên bình và ấm áp lắm, chính thằng Đỏ đã làm tôi ra nông nỗi này. Nhưng ai đã đem tôi vào bệnh viện, ai đang ở cạnh tôi lúc này. Tôi mở mắt dậy. Không tin vào mắt mình đó chính là con nhóc HQ, nó ngồi và nằm ngủ gục lên giường tôi. Bàn tay của nó như truyền hơi ấm cho tôi vậy. Nhìn nó ngủ thật dễ thương làm sao. Đầu tôi đau như búa bổ vậy. Tôi đánh liều đưa tay lên vuốt tóc nhóc. Bỗng nó bật dậy :


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
p17
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
lớp 9C_THCS Anh Sơn :: Your first category :: trao đổi-
Chuyển đến