lớp 9C_THCS Anh Sơn

là nơi trò chuyện trao đổi của các member9C
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» =.= =.= =.= =.=
Sat Dec 21, 2013 10:06 pm by nhoc_lun

» forum lớp đang tàn
Wed Apr 04, 2012 8:11 pm by bẹp_na

» Cám ơn vì Mẹ đến bên con ...!!!!!!!!
Thu Nov 10, 2011 5:38 pm by Zik-Sky

» [Phải đi chứ](copy and paste x2)
Fri Oct 28, 2011 6:20 pm by Zik-Sky

» GỬI NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU
Fri Oct 28, 2011 6:07 pm by Zik-Sky

» nho" lop"!
Sat Aug 13, 2011 6:54 pm by moon+soon

» Học tiếng Nhật - Top Globis
Sat Aug 13, 2011 1:36 pm by tuquynh

» Khai giảng lớp đàm thoại sơ trung cấp tại Top Globis
Mon Jun 20, 2011 9:06 pm by cua_ú

» Tiếng Nhật online xu thế mới của thời đại- Top Globis
Sat Jun 18, 2011 2:34 pm by tuquynh

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Diễn Đàn
Affiliates
free forum


Share | 
 

 p18

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hoangnhan123
1
avatar

Tổng số bài gửi : 41
Join date : 21/06/2010

Bài gửiTiêu đề: p18    Sat Oct 30, 2010 2:50 pm

- Làm gì nhìn tôi ghê vậy? - Nó nói
- Nhìn D ngủ buồn cười, chảy nước dãi, còn nghiến răng nữa - Tôi cười
- Ê giỡn hả? không có đâu - Nhỏ biện hộ thật dễ thương.
Tôi liền hỏi nó :
- Ai đưa Trường đến đây? Sao D lại ở đây?
- Tôi chứ ai - Nhỏ trả lời bằng giọng nói sắc lạnh
- Cảm ơn D nha
- Khỏi cần
- Nhưng sao D đem Trường lên bệnh viện. Hay.......- Tôi định nói thì nhỏ cắt lời
- Tôi không muốn mang tiếng thấy chết không cứu, mất công tốn 2000 nhang nữa. - Nhỏ vẫn trả lời với bộ dạng như vậy.
Nhóc HQ giống như buồn ngủ lắm. Dụi dụi mắt, mặt thì nhăn nhó, miệng cứ lủm bủm cái gì đó. Tôi ôm bụng cười. Nó liền lườm tôi và nói :
- Khuya để cho người khác ngủ, đừng làm ồn
- Nhìn D buồn cười quá haha
- Biết thế tôi không ở lại đây
- Ủa mà sao D ở lại đây
- Àh vì tôi thấy ba mẹ Trường lo với lại lần trước Trường cũng chăm tôi nên tôi muốn trả nợ. Coi như từ nay tôi không nợ gì Trường nữa nhé.
Thì ra là vậy. Trong trái tim nhỏ tôi là gì??? Sao nhỏ có thể nói như vậy?? Dù tôi biết nhỏ là một con người sòng phẳng nhưng mà chẳng lẽ những gì tôi làm không thể làm rung động trái tim của nhỏ sao??? Lớp băng này dày quá, tôi không phá vỡ được. Có thể tôi chưa đủ nóng để phá nó??? Buồn thật đấy. Bỗng :
- Trường sao vậy? mệt àh hay sao thẩn thờ vậy? thôi ngủ đi.
- Chứ D ngủ đâu?
- Tôi ngồi đây được rồi
- Trời lạnh lắm, hay lên đây ngủ đi. Giường rộng mà ! Trường xích ra ngoài cho D nằm nhé
- Cảm ơn, tôi không có thói quen đó.
Nói rồi nhỏ đẩy cái ghế ra chổ cửa sổ và nhìn ra ngoài. Nhìn qua cửa sổ tôi thấy trời đầy sao. Đẹp nhưng lạnh lắm. Nhưng không lạnh bằng trái tim của người con gái kia. Khuôn mặt hiện lên thánh thiện, như thiên thần hộ mệnh vậy ! ước gì thiên thần ấy chỉ hộ mệnh cho tôi........
- D nè ! D thích ngắm sao lắm àh?
- Ùhm, ngủ đi, lắm chuyện
- D ngủ đi rồi Trường ngủ
- Tôi chưa ngủ
- Vậy Tr thức với D luôn nha
- Tuỳ, nhưng tôi không nói chuyện nữa đâu
- Tại sao vậy?
- Tôi không thích
- Tại sao D không cười nhiều? D cười rất đẹp
Bất chợt nhỏ im lặng một lúc lâu. Rồi nhỏ nói :
- Tôi không còn nụ cười
- Trường hỏi D 1 câu được không?
- Cứ hỏi
- D thương Đỏ đến vậy àh? vậy sao 2 người không quay lại với nhau
- Có lẽ yêu nhau quá nên hok quay lại.
- Có như thế nữa sao?
- Ùhm, mà đừng hỏi nhiều nữa
- Trời đã lạnh mà D còn lạnh giá hơn nó nữa.
- Vậy sao? Tôi xin lỗi vì tôi mà Trường bị liên luỵ
- Không sao, vì D Trường bị sao cũng được. D đừng lo cho Trường. Để xem thằng Đỏ làm gì
- Đừng có khùng. Trường không đấu lại nó đâu - Nhỏ gắt lên
- Trường sẽ đấu tới cùng dù có ra sao
- Tôi không phải con rối mà 2 người dành qua dành lại
- Trường không coi D là một con rối, Tr không dành D vì tình cảm không ai lấy của ai được. Trường chỉ muốn cho nó biết Trường cũng thật lòng thương D như nó.
- Tôi.......Hnmmmmmmmmmm
Nhỏ im lặng một lúc lâu rồi nói với tôi :
- Tôi không thể để liên luỵ tới Trường được. Tr nghỉ ngơi cho khoẻ, chắc mai Phượng lên đó.
...............
Mới nói chuyện 1 tý mà nó đã ngủ rồi. Thằng này thiệt là......Nhìn nó ngủ hay thiệt. Mắt con trai gì mà y chang con gái, lông mi cong vút. Mà giống lúc thằng Đỏ ngủ thiệt. Tôi lại nhắc tới đỏ rồi. Sao người con trai này giống người con trai đó thế kia???khuôn mặt điển trai này làm chết bao nhiêu cô gái đây. Ngày mai chủ nhật, về rồi lại cùng bọn kia lên thăm nó.
Sáng hôm sau....Trời đang mưa
Tôi với nhóc V.A về nhà. Mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt " sát khí " tôi liền lên tiếng :
- Mẹ làm gì vậy?
- Tối qua 2 chị em con đi đâu
- Thì con nói có bạn bị tai nạn ở bệnh viện nên ở lại
" Bốp "
Một cái tát giáng trời in hằn lên má tôi. Tôi không khóc. Tôi vẫn đứng đó ôm mặt. Thằng nhóc V.A liền nói :
- Mẹ làm gì vậy? Tối qua chị với con ở bệnh viện coi thằng Sáu con Cô Anh với chú Lợi làm cùng cơ quan với mẹ đó. Sao mẹ đánh chị?
- Ủa hôm qua mẹ với chú Toản thấy chị con ở Bar Blue mà
- Mẹ sai rồi. Mẹ quá đáng với chị quá. - Thằng nhóc V.A luôn lên tiếng
- Chưa hỏi con cái rõ ràng mà sao làm như vậy rồi Long? Làm như thế tổn thương cháu nó. - Cô Ba lên tiếng
- Nhưng rõ ràng hôm qua cháu thấy nó ở quán Blue mà chị - Người đàn ông ấy nhấn mạnh.
Lại là người đàn ông ấy. Lại chính lời nói của ông ấy khiến tôi ăn trọn 1 cái tát của mẹ. Đau lắm, giờ tim quặn thắt. Tôi liền nói :
- Ùh, cứ coi tôi là như vậy đi, cứ nghe theo lời người đàn ông này đi
Nói rồi tôi lao ra ngoài đường, cứ đi thất thểu giữa trời mưa. Nhóc v.A đuổi theo tôi. Tôi kêu nó về nhà xíu nữa tôi về. Nó thì nghe lời tôi, thương tôi lắm, nó liền đi về. Tôi không ganh tỵ, tôi không tức nó, tôi không coi nó là đứa con của người đàn ông kia mà tôi coi nó như một đứa em trai thực thụ. Cớ sao mẹ tôi làm thế với tôi? cái tát đầu đời mẹ dành cho tôi đấy ! Mẹ ơi ! mẹ ngày xưa đâu rồi........
Lúc này thật sự nước mắt tôi chan hoà với nước mưa. Nó không có vị mặn của nước mắt, nó không có vị nhạt của nước mưa mà chỉ chen lẫn đắng cay của cuộc đời. Trời lạnh quá. Tôi đói nữa......Tôi thấy tôi như dần quỵ xuống...........
Tôi lờ mờ tỉnh dậy. Một màu trắng toát, tinh khiết lắm...Giờ không còn lạnh mà ấm rồi. Tôi chợt ngồi dậy. Bỗng một tiếng nói quen thuộc :
- Đang chuyền dịch đấy, nằm yên đi Lỳ
Là Đỏ ! Tại sao tôi lại ở bệnh viện? Tôi nhớ tôi đang đi trong mưa cơ màh. Tôi liền hỏi :
- Sao tôi ở đây?
- Té ra đường ngay trời mưa mà còn hỏi, mặt mày trắng bệch. Làm Đỏ lo lắm biết không?
- Àh thế àh? cảm ơn
- Mà sao ra nông nỗi đó. Trời thì lạnh, nhờ mấy cô y tá thay đồ cho đó. Thằng nhóc em Lỳ đi mua đồ ăn rồi
Giọng nói ngày xưa. thái độ ngày xưa, khác hẳn trên lớp. Đúng ! đây là người tôi đã yêu và từng yêu. Đúng là con người này rồi. Vẫn khuôn mặt này, vẫn những lời nói này với tôi. Nhưng lúc này người tôi nghĩ tới đang là mẹ tôi. Bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu tôi lúc này. Bất chợt giọt nước mắt tôi lại rơi lần nữa, lòng thì đau nhói. Lúc đó thằng Đỏ lại gần tôi và nói :
- Thiên thần mang tên băng giá, nhưng ấm mãi trong tim Đỏ. Lỳ biết là ai không?
Tôi vẫn im lặng để những giọt n'c mắt rơi xuống.
- Là Lỳ, luôn là Lỳ. Mãi chỉ có một mình Lỳ thôi. Muốn khóc hãy khóc hết đi. Trong lòng không còn muộn phiền, lo âu nữa đâu.
- Tôi cảm ơn - Tôi nói trong tiếng khóc nấc
Và nó ngồi xuống giường và đưa tay đẩy đầu tôi vào vai nó. Bờ vai vững chắc ấy, luôn là nơi để tôi dựa vào. Nhưng sao cảm giác không còn như xưa nữa. Nhưng tôi vẫn muốn nó quay trở về. Tôi không phản ứng. Tôi vẫn khóc. Tôi chưa bao giờ khóc trước mặt một người con trai nào nhiều bằng khóc trước mặt Đỏ......
- Tại sao Đỏ làm thế với Trường
- Vì Trường cướp mất Lỳ của đỏ
- Tôi có thích Trường đâu
- Những cử chỉ và lời nói cũng như ánh mắt của Lỳ nói lên điều đó. Đừng giấu Đỏ
- Tôi........
Tôi chưa kịp nói gì nó đã cắt lời :
- Dù rằng biết Lỳ chưa quên được Đỏ nhưng trong tim Lỳ lúc này hình bóng ai lớn hơn??? Ai là cái bóng của ai? Đỏ biết được rồi.
- Vì sao Đỏ chuyển về đây?
- Vì sức chịu đựng con người có hạn. Ký ức ngày xưa quay về, Đỏ muốn bên cạnh Lỳ mãi mãi.
- Không thể được đâu
- Chỉ có Đỏ yêu Lỳ là đủ
- Vậy Đỏ đừng làm tổn thương đến Trường
- Không thể
- Đỏ khác rồi, Đỏ khác con người trước kia Lỳ thương - Tôi bất chợt nói lớn và đổi cách xưng hô như ngày nào.
- Đúng, đỏ khác rồi. Cũng vì một người mà ra thôi - Nó nói và nhìn ra xa.
Đúng là tôi làm đau lòng rất nhiều người. Bỗng nó nói tiếp :
- Phải chi ngày đó Đỏ không ghen quá đáng thì không tuột mất Lỳ rồi
- Đỏ đừng nhắc lại. Qúa khứ mãi là quá khứ. Hãy để nó là kí ức đẹp của chúng ta
- Quay về bên Đỏ như ngày xưa được không?
- Tôi.......
" cạch "
Tiếng mở cửa làm tôi với thằng Đỏ giật mình. Thì ra là nhóc V.A. Nó lườm thằng Đỏ rồi đưa cho tôi đồ ăn :
- Chị ăn đi, nhìn chị nhợt nhạt quá đó.
- Em ăn gì chưa? mà mấy giờ rồi
- 2h chiều rồi đó chị
- Vậy àh?
- Chị àh
- Cái gì?
- Cho ba em với mẹ vào nhé
- Thôi chị không muốn gặp họ. Đừng cho họ vào
Chưa kịp gì mẹ tôi với người đàn ông đó bước vào. Tôi liền nói :
- Mẹ với chú đi ra, con cần sự yên tĩnh. Đừng làm phiền con
- Bé ! mẹ....
Tôi không đợi bà nói tôi cắt lời :
- Con không muốn nghe mẹ nói gì hết. Mẹ với chú ra ngoài đi
Ngay lập tức bà đi ra ngoài. Còn tôi bên trong, ăn cháo mà nuốt không qua nữa. Tôi cố gạt nước mắt. Nghẹn ứ ở cổ họng. Tôi liền nói với V.A và Đỏ :
- 2 người ra ngoài. Tôi không muốn ai ở trong này
- Thôi để Đỏ ở trong với Lỳ
- Em cũng ở với chị
- Àh ! Trường sao rồi? em qua thăm nó chưa? - Tôi hỏi nhóc V.A
- Bọn thằng Tuấn xíu nữa cùng với thằng Trường qua đây đó chị ạh
- Vậy àh? sao em cho bọn nó biết?
- Thì bọn nó không thấy chị nên bọn nó hỏi, em chẳng biết nói sao nên nói ra luôn.
- Thôi được rồi, khi nào bọn nó đến em với Đỏ cùng vào luôn. Giờ 2 người đi ra ngoài đi.
- Ùhm - 2 người nói đồng thanh
Tôi nhìn trong mắt của V.A có vẻ không ưa thằng Đỏ cho lắm........

Thật sự tôi lo cho nó lắm. Nhưng sao nó lại bị lên bệnh viện? Bệnh tái phát hay sao? Không đâu. Nhưng sao hỏi thằng V.A nó không chịu nói?? Bác sĩ không cho tôi xuất viện. Nhưng tôi đã xin ba mẹ rồi. Ba mẹ tôi cũng quý nhóc HQ lắm. Tôi kiếm phòng vip 1 nhỏ đang nằm thì thấy cô Long với chú Toản đứng đó. Có cả thằng Đỏ ở đó nữa.... Cả đám chúng tôi liền lại chào 2 cô chú và xin phép vào phòng thăm nhóc HQ. Bỗng thằng Đỏ đứng ngay cửa nói :
- Ai vào thì vào thằng Trường ở ngoài
- Cái gì? - Cả đám há hốc
- Thì Thịnh nói rồi, ai vào thì vào thằng Tr ở ngoài
- Đừng vô duyên - con Thảo cố gạt tay nó ra
Bỗng cánh cửa mở ra. Nhóc đứng đó cầm cái bình chuyền gì đó và nói với vẻ mệt mõi :
- Đừng có khùng nữa. Để Trường vào luôn đi.
Rồi đám chúng tôi hất tay thằng nhóc Đỏ ra và đi vào. Thấy nhỏ nằm đó với cái bịch truyền dịch thì phải. Thằng Tin hỏi :
- 2 vợ chồng mày hay nhỉ? ngày trước chồng vào bệnh viện. Ngày sau vợ lẽo đẽo vào........luôn.
- Tin ! - Thằng Bon gắt lên
- nói đùa thôi mà
- Nhưng sao mày ra nông nỗi này D? - thằng tuấn hỏi nhóc HQ
- Đúng đó, người tái nhợt àh - con Thảo tiếp lời
........
Nó vẫn giữ sự im lặng chết người. Tự dưng thằng Đỏ bước vào nói :
- Do mày đó Trường
- Mắc gì do tao? - Tôi hỏi
Nhóc HQ liền cắt lời nó :
- Đỏ ra ngoài. Đừng ở trong này, im đi không được nói.
- Lỳ im đi mới đúng. Nói để nó biết chứ ? Do tối qua ở lại bệnh viện chăm mày mà nó về bị mẹ nói đi chơi rồi tát cho nó 1 cái. Nó chạy ra ngoài trời mưa tầm tã, té ngay giữa đường đó. Mày thấy sướng không?
D liền nói lớn :
- ĐỪNG NÓI NỮA
Lúc này trong tôi cảm giác là gì? chính vì do tôi mà nó bị như vậy? Tôi chẳng làm được gì cho nó mà khiến nó bị liên luỵ. Tôi muốn xin lỗi nó nhiều lắm.Mắt nó như muốn khóc vậy, tôi thương nó nhiều lắm. Nhưng vì ai khiến tôi bị té xe? là thằng chó này . Nhóc V.A liền nói:
- Do ai mà chị tao như vậy? Do ai mà thằng Sáu bị té xe? mày nói đi thằng chó
- Tao.....
Thằng Đỏ ấp úng không nói ra lời. Nhóc HQ liền cứu vãn tình thế :
- Đỏ ở đây sáng giờ rồi, đi về đi. Đừng lên nữa, có ba mẹ tôi rồi. Cảm ơn vì hôm qua đem tôi lên bệnh viện.
- Chiều Đỏ lên với Lỳ
- Sao cũng được - Nhỏ buông lời lạnh lùng nhưng pha chút mệt mõi.
Nói rồi thằng Đỏ đi về. Ai cũng nhìn nhóc HQ với con mắt ái ngại. Thằng Thành bức xúc nói :
- Thằng chó đó đốn mạt thiệt. Mẹ ! nó nghỉ nó là ai? con nhà giàu mà kiêu như dog
- Đúng đó, chó gặm cũng không xứng mà
- Sao tao ghét nó kinh khủng
- Chắc phải biểu tình kêu thầy chuyển nó qua lớp khác
Cả đám nhao nhao. Con D bực mình lên tiếng :
- ĐỪng nói nó vậy
__________________________________________________ ____________
Về với suy nghĩ của con D thì.......
Tôi không biết phải nói sao. Thằng Đỏ tự nhiên nói ra làm gì. Tôi không muốn ai biết ả màh, thật sự không muốn. Nhưng mọi người biết rồi thì làm sao đây? Chẳng lẽ kêu họ không biết àh? Đang chưa kịp nói gì với cái đám đang ngồi nhao nhao thì :
- Sáu ! Sao sáu xuất viện sớm làm gì vậy? đang mệt mà
Ôi trời ạh ! con Thư Phượng ở đâu ra mà xuất hiện vậy nè? Thật khó chịu. tôi liền lên tiếng :
- Đây là phòng bệnh của tôi chứ không phải phòng bệnh của Sáu. Đến đây làm gì?
- Àh xin lỗi D nha ! D khoẻ chưa? P hỏi vì P lo cho Sáu thôi mà
Cả đám trợn tròn mắt lên nhìn con nhõ. Mà ai cũng phải gọi là " hãm trai đẹp ". Nhưng nó si thằng Trường mất tiêu rồi. Thằng Hiếu lên tiếng :
- Đi chổ khác đi, chổ này không có tiếp khách nữa.
- Đúng đó, ám khí quá bà
- Sáu ra ngoài cho nó nói đi
- Đứng đây ẻo ẻo hồi nữa là mắt tui chảy nước áh
Lúc đó. Tôi buồn cười nhưng tôi cũng không để nó quê :
- Thôi ngồi xuống đây đi. Mấy người thôi đi
- Hì ! cảm ơn D nha - Nó nói với tôi rồi quay qua hỏi lấy hỏi để thằng Trường
Hình như nó không biết xấu hổ thì phải. Tôi nghĩ chắc dây thần kinh ngại bị đứt rồi. Tôi cười thầm trong bụng.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
p18
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
lớp 9C_THCS Anh Sơn :: Your first category :: trao đổi-
Chuyển đến