lớp 9C_THCS Anh Sơn

là nơi trò chuyện trao đổi của các member9C
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» =.= =.= =.= =.=
Sat Dec 21, 2013 10:06 pm by nhoc_lun

» forum lớp đang tàn
Wed Apr 04, 2012 8:11 pm by bẹp_na

» Cám ơn vì Mẹ đến bên con ...!!!!!!!!
Thu Nov 10, 2011 5:38 pm by Zik-Sky

» [Phải đi chứ](copy and paste x2)
Fri Oct 28, 2011 6:20 pm by Zik-Sky

» GỬI NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU
Fri Oct 28, 2011 6:07 pm by Zik-Sky

» nho" lop"!
Sat Aug 13, 2011 6:54 pm by moon+soon

» Học tiếng Nhật - Top Globis
Sat Aug 13, 2011 1:36 pm by tuquynh

» Khai giảng lớp đàm thoại sơ trung cấp tại Top Globis
Mon Jun 20, 2011 9:06 pm by cua_ú

» Tiếng Nhật online xu thế mới của thời đại- Top Globis
Sat Jun 18, 2011 2:34 pm by tuquynh

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Diễn Đàn
Affiliates
free forum


Share | 
 

 p22

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hoangnhan123
1
avatar

Tổng số bài gửi : 41
Join date : 21/06/2010

Bài gửiTiêu đề: p22    Sat Oct 30, 2010 3:05 pm

Đã 8h rồi, con nhóc HQ cứ thế . Nó cứ quỳ trước linh cữu của mẹ nó, nó không biết mõi chân, nó không biết đau thân nó, nó chỉ biết quỳ đó, ai nhìn cũng thương nó. Thật sự thương, riêng bản thân tôi đây thì quá thương chứ không phải gọi là thương nữa. Thằng Đỏ đến, cả bọn nó cũng chỉ nhìn. Vì dường như thằng Đỏ quá hiểu mẹ là quan trọng như thế nào với nhóc HQ. Tôi còn kém xa thằng Đỏ nhiều. Nó ngồi ở ghế sôfa, 2 tay đan vào nhau, người cúi xuống, tôi biết nó khóc. Nó khóc vì quá thương nhóc HQ. Trong tình cảm mà, thằng con trai nào chẳng xót xa khi thấy người mình thương khóc. Nó tiến lại gần nhóc HQ và nói :
- Lỳ, đứng dậy đi Lỳ àh
Lúc đó cả đám chúng tôi cũng đứng dậy và cảm thấy tự trách mình sao không làm điều đó. Tại sao không lại động viên nó dù nó không phản ứng nhưng cũng phải nói. Rồi phía bạn của thằng Đỏ của từ từ tiến lại :
- D ơi, đừng như vậy mà D - Con thảo nói rồi ôm ghì lấy nhóc HQ
- Lỳ ơi, bọn anh ở bên em mà
- Mày phải vui lên mẹ mày ở dưới đó mới yên lòng D ơi
- Tao xin mày đó Lỳ ơi
- Mày là D của bọn tao mà
- D ơi !
Ai nói cũng kệ. Ai làm gì thì làm, nó không đụng đậy, không nói năng, không làm gì cả. Vẫn quỳ ở đó. Trời càng ngày càng lạnh buốt. Nó mặc 1 bộ đồ pyrama màu trắng rồi khoác áo tang màu trắng nên rất mỏng manh. Thế mà nó không biết lạnh, phải chăng giờ lòng nó còn lạnh giá hơn, nên cái lạnh này nó không cảm nhận được? Có lẽ nó buồn lắm, nó đau lắm. Tất nhiên rồi mất mẹ mà. Làm sao đây? Làm gì cho nó được bây giờ? Nếu có một điều ước tôi mong tôi sẽ lấy mạng tôi đỗi mạng cho cô ấy. Tôi không thể làm được gì cho nó cả. Nhất là vào lúc này. Bất chợt nó nói :
- Mẹ ơi ! Mẹ nói tối nay mẹ dẫn con đi mua áo khoác vì trời lạnh. Mẹ dậy dẫn con đi đi
- Thôi Lỳ, em tĩnh lại đi mà, anh xin em - thằng gì đó tên Đen bên kia nói
Nó dường như không để ý mà vẫn nói tiếp :
- Mẹ ơi, trời lạnh lắm mẹ ạh. Mẹ dẫn con đi mua nhanh mẹ, chưa bao giờ con năn nĩ mẹ đâu. Lần đầu tiên đấy mẹ ạh
Người đàn ông ấy, nước mắt chảy ra, chạy lại nắm chặt tay nhóc Hq rồi nói :
- Con àh, mẹ con không còn nữa, con phải biết điều đó, cố gắng lên con, chú sẽ ở bên cạnh con mà
Rồi ông cúi xuống. Thế mà nhóc HQ vẫn không nói không rằng, cũng chẳng để ý tới lời nói của ông ấy. Vẫn nói tiếp :
- Con được đi thi học sinh giỏi cấp quốc gia rồi mẹ ạh. Mẹ nói mẹ sẽ đưa con đi, thế mà giờ mẹ thất hứa.
- Àh còn nữa chứ, hồi trưa mẹ kêu con đi học thể dục về mẹ sẽ nấu cho con ăn. Mẹ bảo nấu chứ mẹ có bảo đích thân mẹ đi mua đồ ăn đâu mà sao mẹ lại đi?
- Mẹ đi rồi mẹ bỏ con đi luôn là sao? Mẹ ác với con lắm nhá. Mẹ tính đi không cho con đi với àh? Cho con đi với mẹ nhé
Nó cứ nói. Tâm trí nó chắc hoảng loạn lắm. Dù mọi người nói ngã nói nghiêng nó vẫn không để ý, nó không biết có ai xung quanh. Nó chỉ biết có nó và nó có mẹ nó thôi. Tội nó quá. Những lời nói của nó, cứ khiến người xung quanh đẫm lệ.
Rồi sức chịu đựng của ai cũng có hạn. Nó khóc oà, mọi thứ như vỡ oà theo nó. Nó thất thanh kêu :
- Mẹ ơi ! Sao mẹ bỏ con đi mẹ ơi. Không mẹ con sống sao mẹ ơi
Nó cúi đầu và khóc. Khóc như mưa vậy, nhìn nó vậy chẳng ai cầm được nước mắt. Khóc theo, tôi cũng khóc, bọn tôi cũng khóc, thằng Đỏ khóc và bọn nó cũng khóc. Giờ tôi mới biết, so với vẻ lạnh lùng và mạnh mẽ bề ngoài của nhóc HQ thì nó rất yếu đuối, như một tấm thuỷ tinh dễ vỡ. Không ai muốn như vậy hết. Mùa đông sao nỡ cướp mất mẹ của một con người trời ơi ! Tội lắm cơ. Ai cũng chua xót. 8h30 rồi, bọn tôi chưa ai về. Một lúc sau, có nhiều người đến. Nhìn từ xa vì buổi tối chúng tôi không nhận ra ai. Họ vào và chỉ biết chạy vào tới quan tài rồi khóc. Ba mẹ tôi và của mấy đứa. Họ biết tin này sao nhanh thế? Phải chăng mẹ nhóc HQ là một con người đáng quý lắm sao?
Phụ nữ chẳng ai cầm được lòng. Chẳng ai kiềm chế được, mẹ tôi cùng mẹ bọn nó và có cả một bà mà hình như là mẹ của thằng Đỏ. Họ lại gần quan tài và nói :
- Long ơi ! Sao em đi sớm vậy em ơi?
- Chị ơi, chị sao thế này?
- Trời ơi, mới lúc sáng chị em mình ăn sáng với nhau
- Em không tin đâu chị ơi !
Lại là tiếng khóc. Tiếng nấc nghẹn ứ, tiếng la của những con người ấy. Còn về phía chúng tôi, cả đám lại chổ ba và xin ở lại nhà nhóc HQ. Ai cũng đồng ý, ai cũng nhìn nhóc HQ với con mắt thương cảm. Ba tôi buộc miệng :
- Rồi mai nó sẽ sống ra sao? Tội nó quá
Đàn ông còn thế huống gì những trái tim yếu đuối của phụ nữ.............
__________________________________________________ ___________

Mẹ đi thật rồi ! Trong tâm trí tôi mẹ còn sống mãi, mẹ chưa đi, tiếng mẹ bảo tôi lúc sáng vẫn còn. Những lời nói của mẹ ùa về trong lúc này. Đành vậy sao ông trời ơi, sao cướp mẹ con. Thật không có mắt mà. Thật bất công mà. Chẳng ai biết, chẳng ai hay, chẳng ai hiểu, chẳng ai thấu được nỗi đau này........
Đến sáng ngày. Đêm qua nó vẫn cứ quỳ như thế. Khóc xong rồi quỳ, khuôn mặt sắt đá, không thấy mệt mõi. Người đàn ông ấy nói :
- Chú đi mua đồ để chuẩn bị làm lễ mai táng và chôn cất. Các con ở lại với nó nhé. Bác xin các con !
Ông nói giọng tha thiết. Tất nhiên nếu ông không nói chúng tôi cũng sẽ ở lại. Rồi con Thảo nhận nhiệm vụ đi mua đồ ăn sáng cho cả đám.
Chúng tôi lại chổ nhóc HQ nói :
- Đứng dậy đi, mày quỳ bao lâu rồi biết không? D? - thằng Tuấn hỏi
Nó im lặng
- Đỏ xin Lỳ, đau lắm nhưng Lỳ ơi cố gắng đi mà
Vẫn im lặng
- D àh, mày như vậy thì làm sao bọn tao đành lòng đc hả mày? - thằng Tin nói
Vậy mà nó vẫn im lặng. Không nói một tiếng. Con Thảo đưa đồ ăn về cũng không ăn. Thật sự ai nhìn cũng chua xót, mất mẹ là nỗi đau lớn này sao? Cũng đúng thôi. Tự dưng không nói không rằng nó đứng dậy. Nhưng vì quỳ lâu quá nên đứng dậy rất khó khăn, nó suýt té nhưng nó vẫn đứng vững rồi đi vào nhà tắm. Hình như nó đi rửa mặt. Chúng tôi phấn khởi hơn, nghĩ nó sẽ ăn sáng rồi bình tâm trở lại. Ai dè nó lại quỳ trước quan tài của mẹ nó.
Một lúc sau, thầy cô ở trường chúng tôi đến. Chúng tôi chào. Còn nhóc HQ nhìn một lượt nhưng vẫn không nói 1 tiếng dù là chào thầy cô. Cũng lạ kì thầy cô ai cũng không dám nói một lời với nó. Có cả thầy hiệu trưởng, hiệu phó đến nữa. Có lẽ mẹ con nhóc HQ và họ có mối quan hệ thân thiết. Bất chợt cô Lan nói :
- Trời ơi, ngày nào tất cả chúng ta học chung một lớp mà giờ sao mày bỏ đi sớm thế Long ơi.
- Long ơi bọn anh đến đưa em đi đây long ơi, em nỡ để đứa con gái tuyệt vời của em cho ai? Giờ ai bên cạnh nó em ơi
Từng lời thầy cô, chúng tôi cảm nhận thấy sự đau xót khi mất một người bạn. Hoá ra họ thân thiết đến thế. Rồi thầy Sơn hiệu trưởng lại hỏi chúng tôi :
- Duyên nó như thế bao nhiêu lâu rồi em?
- Từ lúc đi bệnh viện về thầy ạh
- Trời ! Tội con bé - Ông thốt lên
Lại là tiếng khóc. Đau thương quá đi. Bất chợt nhóc HQ lên tiếng làm thầy cô sửng sờ, cả chúng tôi cũng muốn khóc theo :
- Mẹ àh, gần tết rồi, nhà người ta ấm cúng, mà sao giờ nhà mình lặng tanh. Tết không xuân mẹ àh.
Cô Tình nói trong rưng rưng nước mắt :
- D àh. Em đừng như thế nữa.
Nó vẫn không để ý như hôm qua. Vẫn nói tiếp :
- Mẹ nói 2 mẹ con mình sẽ đi shopping. Thế giờ thiếu mẹ con đi với ai bây gìơ?
- Mẹ có lạnh không? Lạnh thì phải kêu con đấy. Mẹ của con sợ lạnh nhất cơ mà. Nói 1 tiếng mẹ lạnh đi mẹ. Mẹ ơi ! con xin mẹ mà
Đến lúc này, hok ai cầm được nước mắt nỗi nữa. Kể cả các thầy ai cũng chảy nước mắt. Nó như thế này thì biết đến bao giờ mới tĩnh tâm lại được? Ai kéo nó ra khỏi sự đau khổ, dày vò đc giờ?
Rồi ông ấy về, thầy cô ra tiếp chuyện cùng với ông ấy. Có cả đoàn kèn cho đám tang, càng làm tăng thêm sự đau thương hơn. Rồi có cả sư chùa đến tụng trước quan tài. Ông ấy tiến lại chổ chúng tôi nói :
- Sáng mai gia đình chú chôn cất cô. Các con cố gắng đến nhé. Giờ thì về rồi chiều mà đi học.
Thật sự chúng tôi không muốn về. Nhưng dù sao cũng phải về đi học. Chúng tôi nói :
- Tối bọn cháu đi học về bọn cháu sẽ qua.
***********************************************
Buổi trưa......
Dường như cả trường đều biết tin mẹ nhóc HQ mất. Đã thế còn đem ra bàn tán, chúng tôi nghe được lời xì xào to nhỏ :
- Nghe đâu mẹ nhóc lạnh lùng chết rồi
- Ừ chết hôm qua
- Nó nghe sao nó chịu nỗi nhỉ?
- Nhưng nhà nó giàu sụ thế kia thì sợ gì hok sống được
Nghe đến câu này con Thảo nhảy bổ ra :
- Đ.m mấy con chó của xã hội này. đ' có cái gì làm nữa hả? Giờ tụi mày mất mẹ như nó xem. Sống được không? đ.m cái bọn chó má. Biến
Con Thảo nói rồi lại khóc. Ngồi bệt xuống khóc. Bọn kia thì sợ hãi đi nhanh. Chẳng ai muốn như vậy. Đến 15' đầu giờ, thầy Hà vào. Việc đầu tiên ông nhìn vào chổ của nhóc HQ. Nhưng rồi ánh mắt ông thất vọng. Ông nói :
- Ngày mai là tang lễ của mẹ bạn D. Lớp ai đi thì đi, 8h đấy nhé.
Rồi thằng Linh lớp trưởng đứng dậy hỏi :
- Bao nhiêu bạn đi đám tang mẹ bạn D?
Cả lớp giơ tay. Duy nhất có 1 người không giơ tay, đó là con Phượng. Thằng Linh liền hỏi :
- Bạn PHượng sao không đi?
- Không thích chứ sao nữa - Kèm theo cái cười mỉa
Lúc này cả lớp quay lại nhìn nó. Ông thầy kèm theo cái nheo mắt khó chịu. Ông thầy hôm nay yên ắng, không nói gì. Ông vừa bước ra khỏi cửa. Con Phượng đứng lên nói :
- Ah ha, thế là khoẻ, cái loại như nó thì mất mẹ cũng đáng
Lúc đó cả lớp, đứng dậy, đứa cầm cái này đứa cầm cái kia ném tới tấp vào nó kèm theo lời nói :
- Mày thử là nó xem?
- Đồ con chó
- Đồ vô lương tâm
- Biến khỏi lớp này
- Bọn tao sẽ kiến nghị nhà trường không cho mày học ở lớp này nữa
- Nó như thế nào mà mất mẹ cũng đáng?
Nó vẫn không biết nhục. Còn nói :
- Cướp bồ người khác, con mất dạy, chảnh, giàu rồi khinh người khác. Thế thôi
Rồi tôi đứng dậy.
" Bốp "
Tôi mới giật mình. Sao mình lại tát nó. Rồi tôi nói :
- Xúc phạm tới ai, cấm xúc phạm tới D.
Ngay lập tức. Cả lớp kéo nó ra ngoài. Không cho nó vào lớp.
Rồi.
.................................................. ...
Lúc này thì lớp 10c8 gây náo loạn. Toàn là từ ngữ :
- Biến
- Bọn này không cho mày vào học đâu
- Đi xuống ban nề nếp đi
- Đồ xúc phạm bạn bè.
- Vi phạm đạo đức, lớp này không có loại học sinh như mày
Ngay lập tức thầy chủ nhiệm của 10c8 và các thầy nề nếp chạy tới. Các lớp khác hiếu kì cũng ra xem. Thầy Phong chạy đến hỏi :
- Chuyện gì vậy?
- Bạn Phượng xúc phạm người khác quá đáng. Bọn em không đồng ý cho bạn học nữa đâu. Bạn có học cũng chẳng yên ổn đâu - con Bích ngước mặt lên nói
- Nhưng là sao?
Ông thầy vẫn không hiểu. Tuấn đứng ra nói :
- Phượng nói là....
Nó ngập ngừng, nói không nên lời. Lập tức con Oanh đứng ra nói giùm :
- Bạn nói là loại như bạn D mẹ chết cũng đáng. Bạn còn cười trên sự đau khổ của bạn D nữa.
Lúc đó các thầy, và cô chủ nhiệm các lớp lại và nói :
- Phượng - Em như thế em sai rồi
- Nếu hôm nay bạn D đi học thì bạn D sẽ ra sao?
- Sao em không xuống nhà bạn xem bạn ra sao?
- Em như thế đó àh?
- BƯỚC XUỐNG PHÒNG NỀ NẾP - ông thầy Thắng hét lớn
Con Phượng bày đặt đứng ra kêu :
- Em có làm gì đâu? Trường này gì mà kì cục vậy? muốn bênh vực d àh?
Ông thầy Hà lại nói :
- Chị về mời phụ huynh chiều mai 1h gặp tôi, không gặp thì đừng đi học. Giờ chị đi về đi
Thật không phải là thầy cô bênh nhóc D đâu nhưng mà tại vì luật của trường này rất kị mấy cái này. Ai cũng thấy thương con D hết. Nhưng đâu ai hay ai biết rằng nó đang như thế nào đâu?
Tối đến, bọn thằng Trường và thằng Đỏ cùng đến nhà con D. Nó vẫn cứ quỳ như vậy. Thật không hiểu nỗi con người nó. Rất tội, rất thương. Thằng Trường lại hỏi ba nó :
- chú ơi ! nó ăn gì chưa chú?
- Chưa con ạh
Vẫn không ăn. Hôm qua đến giờ rồi. Trong nhà lúc này có các cậu, gì, mợ, dượng và họ hàng của nó. Không ai không cản nỗi. Có lẽ niềm đau lớn quá với con nhóc HQ.
Không khóc......
Lặng lẽ.........
Không ai dám nói một lời, đã ảm đạm, buồn đau, giờ còn tang thương hơn nữa. Gió rít từng cơn, như trách ông trời sao ác với nó như vậy.
Đến sáng hôm sau
......................................
Đến 8h sáng. Tất cả mọi người, rất đông, ai cũng đến viếng, nghịt đường. Nhưng ai cũng phải né đường để cho nhóc HQ đứng dậy. Nó hiểu đến lúc mẹ nó phải rời xa nơi này, rời xa cái nơi mà nó mới chỉ sống được vỏn vẹn 1 năm trời. Từ ngày nó chuyển từ trên kia về. Mẹ đã xây nhà này cho nó. Nó hiểu giờ nó phải tiển mẹ đi rồi. Mẹ đi lần này sẽ không quay trở về với nó nữa.
Nó tránh qua một bên để mọi người đem quan tài mẹ nó lên xe. Nó ra hiệu mọi người dừng lại. Nó lại ôm khung hình của mẹ nó. Nó ôm khư khư tấm hình của mẹ nó. Rồi nó tiến lại quan tài. Nói vỏn vẹn 1 câu :
- Mẹ ơi ! Đi nhé.
Rồi nó trèo lên theo. Ngồi yên lặng trên quan tài. Nước mắt nó rơi. Ai nhìn cũng thấy thương. Một bầu không khí ảm đạm bao trùm.
Riêng bọn thằng Trường, thằng Đỏ cứ thế theo sau xe nó ngồi. Nó nhìn xung quanh. Nó nhìn xem mẹ nó được yêu quý như thế nào. Tội nó lắm ai ơi !
Đến nghĩa địa. Tất cả đã sắp xếp sẳn chỉ chực chờ mọi người. Công nhận hôm nay đông thật. Ai cũng mặc đồ đen, chỉnh tề. Khuôn mặt có một chút gì đó buồn, đồng cảm. Nhóc HQ bước xuống xe. Vẫn ôm khư khư cái khung ảnh của mẹ.
Tiếng kèn đám tang vang lên. Rồi mọi người khiêng chiếc quan tài lại gần cái hố đã được đào sẵn.
Nhóc HQ chạy lại hoảng hốt :
- KHÔNG ĐỪNG ĐEM MẸ CON ĐI
- MẸ CON SỢ LẠNH NHẤT, Ở DƯỚI ĐÓ LẠNH LẮM
- MẸ ƠI, ĐỪNG BỎ CON MẸ ƠI
Nhìn cảnh tượng nó chạy lại níu cái thành quan tài ai không xót xa thì thôi. Tội cực kỳ. Thương lắm. Nhìn trong mắt ai cũng thương lắm.
Chú Toản lại gần nhóc HQ cố gắng kéo nó ra. Nó gạt tay người đàn ông ấy ra rồi ngoan ngoãn đi ra. Thằng Trường đứng cạnh đó. Nó cũng đẩy nhóc HQ ra ngoài để nó khỏi kích động mạnh. Tội nghiệp thật mà !
Rồi lúc mà nhập mã ( tức là chôn cất ) con nhóc HQ quay đầu vào phía thằng Trường. Không hiểu vì sao nó gục đầu vào vai thằng Trường khóc. Thằng Trường không ngại ngần dang trọn vòng tay ôm nó vào lòng.
Ai chịu nỗi, ai kìm nén được, ai cầm lòng được khi nhìn thấy cảnh tượng này đc thì chắc phải loại người " Vô lương tâm ".
Thằng Trường buộc miệng nói :
- D ơi, D đừng như thế D àh.
- Trường ơi, mẹ D đi thật rồi Tr ơi !!!!
Giọng nó khàn khàn, nói trong tiếng nấc, khóc không ra tiếng, nấc từng hồi. Khi nhập mã xong. Nó quỳ thụp xuống. Tay vẫn giữ chắc chiếc khung ảnh. Nó không khóc nữa, trời bỗng nhiên lạnh ngang lưng. Gió rít. Mọi ngươi đắp mộ. Từng đoàn lên viếng, những lẳng hoa tang nhìn mà thương tâm. Lúc này bạn bè, người thân của nhóc HQ tiến lại gần nó. Vì hơn hết nỗi đau này không bao giờ nó dám nghĩ tới.
Mọi người rải hoa trắng, giấy trắng, đều là một màu trắng. Trời lúc này như lòng người vậy. Ai hiểu được lòng nó không nhỉ?
Nó quỳ đó, từng hoa trắng, giấy trắng vương vào tóc nó.
Nó nhẹ nhàng lại đặt khung ảnh của mẹ nó đó. Nó nhìn thẩn thờ vào bức ảnh không chớp mắt. Nó nói :
- Mẹ đi thật rồi àh?
- Ai bên cạnh con nữa?
- Ai làm niềm tin cho con
- Mẹ ơi !!!
Nó hét lớn khiến ai cũng ngước nhìn. Từng dòng người lên thắp nhang, rồi họ rời nghĩa địa, chỉ còn bạn bè nhóc Hq. Bọn thằng Đỏ, thằng Trường và gia đình người thân của nó.
Vẫn là tiếng khóc, họ khóc ngất lên ngất xuống. Một con người tài năng, vậy cuộc sống mất một nhân tài.
Mọi người lại gần nó :
- Đi về thôi, trưa rồi
Nó bất chợt nói :
- Trưa nhưng trời không nắng. Như mặt trời thiếu ánh sáng mẹ ơi !
Ai cũng xót xa nhìn nhau. Cổ họng đắng nghét. Chẳng ai biết mất mát lớn nhất của nó là mất mẹ như thế nào cả.
- Mẹ àh, ở bên đó một màu trắng, ở đây cũng trắng, ở đó mẹ sẽ không còn buồn đau, mẹ nhớ đừng quên mọi người mẹ nhé.
- Ở bên này con luôn nhớ về mẹ, một vết thương hằn in mãi mãi không bao giờ lành mẹ àh .
- Vậy từ nay không có ai nhắc nhở con rồi mẹ ơi. Không còn mẹ con sẽ không còn là con nữa đâu đấy.
- Tại mẹ cả đấy
- Để con đốt thật nhiều đồ áo cho mẹ nhé, mẹ con rất teen giống con mà.
Nó cứ nói một mình, nói để cho cơn gió đem đến cho linh hồn mẹ nó nghe. Tội quá đi, ai sẽ làm nó bình tâm trở lại bây giờ? Tất nhiên cuộc sống không ai lường trước được, nhưng mất cha từ nhỏ, đến giờ mẹ cũng không còn. Tuy rằng cuộc sống vật chất của nó dư thừa nhưng tinh thần ai bù đắp nỗi đây?
Cứ thế đến trưa. Nó cứ quỳ đó. Lúc này thầy cô ở trường mới lên, vì chắc họ bận dạy học :
- Em đừng làm thầy cô buồn theo em D àh
- Thầy biết em rất đau buồn nhưng em hãy làm những gì để mẹ dưới suối vàng yên lòng.
- Em cần phải tĩnh tâm để chuẩn bị đi thi học sinh giỏi nữa em biết không?
- Cố gắng lên em ơi
Ai cũng phải nghẹn lòng. Nước mắt con nhóc HQ lại rơi. Nó nói :
- Thầy cô ơi, mất mẹ rồi ai đưa em đi thi? Không có mẹ làm sao em có động lực bây giờ?
Chưa bao giờ nó nói tha thiết, nó nói tội nghiệp như vậy. Kể cả ông thầy Phong nghiêm khắc nhất trường vậy mà thương nó nhất, thầy đã khóc khi nghe nó nói như vậy.
Thầy tiến lại mộ mới đắp rồi nói :
- Chị ạh, em không biết chị là ai, nhưng chị phải tự hào rằng trên thế gian này chị đã sinh ra một đứa con rất đẹp, đẹp về tâm hồn, ngoại hình và còn học rất giỏi. Chị ở dưới đó phải luôn ủng hộ và nguyện cầu cho nó. Chị đi rồi, chị thấy nó buồn lắm không? Chị ơi
Rồi thầy thắp một nén nhang cho cô ấy. ..................................................
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
p22
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
lớp 9C_THCS Anh Sơn :: Your first category :: trao đổi-
Chuyển đến