lớp 9C_THCS Anh Sơn

là nơi trò chuyện trao đổi của các member9C
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» =.= =.= =.= =.=
Sat Dec 21, 2013 10:06 pm by nhoc_lun

» forum lớp đang tàn
Wed Apr 04, 2012 8:11 pm by bẹp_na

» Cám ơn vì Mẹ đến bên con ...!!!!!!!!
Thu Nov 10, 2011 5:38 pm by Zik-Sky

» [Phải đi chứ](copy and paste x2)
Fri Oct 28, 2011 6:20 pm by Zik-Sky

» GỬI NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU
Fri Oct 28, 2011 6:07 pm by Zik-Sky

» nho" lop"!
Sat Aug 13, 2011 6:54 pm by moon+soon

» Học tiếng Nhật - Top Globis
Sat Aug 13, 2011 1:36 pm by tuquynh

» Khai giảng lớp đàm thoại sơ trung cấp tại Top Globis
Mon Jun 20, 2011 9:06 pm by cua_ú

» Tiếng Nhật online xu thế mới của thời đại- Top Globis
Sat Jun 18, 2011 2:34 pm by tuquynh

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Diễn Đàn
Affiliates
free forum


Share | 
 

 p23

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hoangnhan123
1
avatar

Tổng số bài gửi : 41
Join date : 21/06/2010

Bài gửiTiêu đề: p23    Sat Oct 30, 2010 3:08 pm

Mọi người về hết. Đồng hổ đã điểm 10h30, trời đã nắng, những tia nắng hiếm có của mùa đông lạnh giá này. Nhóc HQ vẫn không đứng dậy, vẫn không nói gì, vẫn khóc, vẫn buồn, vẫn đau. Dường như nỗi đau này sẽ không bao giờ phai trong lòng nó. Thằng Trường liền lại và nói với nó :
- D ơi đừng như thế nữa D àh
- Đúng đó, Lỳ ơi ! Đỏ xin lỳ - thằng Đỏ lay tay nó
Rồi cả đám xúm lại :
- Đi về đi nào, hãy gạt đau khổ qua một bên đi mày
- D mạnh mẽ của bọn tao đâu
- Lỳ ơi, nụ cười ngày xưa của em đâu rồi?
- Đứng lên đi tiếp nào
Ai cũng động viên nó. Nó gạt ra hết, nó gạt tay mọi người. Nó chỉ nói :
- Đi về hết đi
Lời nói của nó lạnh giá quá. Chẳng ai muốn về. Thật sự là như thế. Nhưng rồi người đàn ông kia lại nói nhỏ với bọn nó :
- Các cháu về để mà đi học. Để đó chú sẽ khuyên nhủ nó.
- Chú àh......
Ông ấy cắt lời :
- Thôi các cháu về đi, không sao đâu.
Rồi ông nhìn về phía xa xăm lắm. Khuôn mặt muộn phiền của ông. Rồi ông quay qua thằng nhóc V.A và cô Ba nói :
- Chị Ba đưa V.A về cho nó ăn rồi để nó đi học. Bé na chắc nó chưa đi học được đâu
- KHÔNG ! KHI NÀO CHỊ ĐI HỌC, CHỊ VỀ, CHỊ NHƯ BÌNH THƯỜNG THÌ CON VỀ
Thằng V.A hét lên. Nó cũng sock, nó cũng buồn, vậy chắc người đàn bà ấy phải tốt với nó như một đứa con đẻ nó mới như thế. Nó nói tiếp :
- Trời ơi ! Đã từ nhỏ sống một cuộc sống không mẹ, vừa mới được sống trong vòng tay của một người coi mình như con trai, thật hạnh phúc vậy mà giờ đây ai nằm dưới kia? Trời ơi. Mẹ tôi tốt, mẹ tôi đẹp nhất.......
Thì ra trong lòng nó, người đàn bà ấy như một người mẹ thực thụ vậy. Tội 2 thân hình bé nhỏ, tội 2 thiên thần trên trần gian. Những tâm hồn ấy khát khao tình mẹ. Nỗi đau này lớn lắm ai ơi !
Nhưng rồi bọn kia cũng kéo được thằng V.A về. Thằng Trường để thằng Đỏ đi rồi nó lùi lại. Rồi tiến về phía người đàn ông ấy :
- Chú về đi , để chút nữa cháu chở nó về. Cháu sẽ cố gắng khuyên nhủ nó
- C...cháu làm được không?
- Dù không được cháu sẽ khóc cùng nó chú ạh.
- Chú tin cháu. Chú thương nó như con đẻ, chú không muốn nó đau khổ nhiều
- Dạ cháu hiểu.
Rồi ông ấy quay ra phía xe. Thằng Đỏ chợt thấy và nó cũng quay lại. Nó tiến lại nói với thằng Trường :
- Mày định làm gì nó? để nó yên
- Tao chẳng làm gì cả, tao chỉ biết động viên nó thôi
- Nó không cần mày
- Vậy nó cần mày chắc
- Tao sẽ ở lại với nó
- Mày biến. Tao ở đây - thằng Trường lớn tiếng
- Mày muốn gì? - thằng Đỏ ghé sát vào mặt thằng Trường gằn giọng.
Giờ này mà 2 người này còn đôi co với nhau. Rồi chú Toản chạy vào :
- Lúc này mà các cháu còn cãi nhau được àh?
- Cháu xin lỗi - Thằng Đỏ bẽn lẽn
- Cháu đi về đi, để cho Trườg ở đây được rồi
- C...chú
Ông liền cắt lời :
- Chú nói rồi, đừng làm ổn ở nơi này
Ông có vẻ rất bực mình. Ông đi và thằng Đỏ cũng phải hậm hực đi theo. Lúc này thằng Trường lại gần nhóc HQ và nói :
- Mẹ D sẽ là một ngôi sao sáng nhất bầu trời có biết không?
.....Nó im lặng
- Vì ngôi sao ấy đã ban cho cuộc đời một nhân tài có biết không?
.......
Nó vẫn im lặng.
- Con người mà Tr từng biết rất lạnh lùng, vô cảm với mọi thứ, rất mạnh mẽ, không yếu đuối. Và đem sự thất bại biến thành thành công.
Đến lúc này nó đã chịu lên tiếng :
- Mất mẹ Tr có biết được cảm giác này hay không?
- Tr biết, đau lắm, buồn lắm, nhưng D như thế mẹ D sẽ không yên lòng dưới suối vàng đâu, hiểu hok?
- Giờ nhìn đi. Còn lạnh lùng hok? Còn vô cảm không? Còn dễ thương không? Tất cả đã ra đi theo mẹ, con người ngày xưa của D đã đi theo mẹ rồi
Nó vừa nói vừa nhìn vào khung ảnh của mẹ. Thằng Trường không biết phải nói sao nhưng cuối cùng nó cũng biết cách nói :
- Vẫn lạnh lùng, vẫn dễ thương lắm. Vẫn đáng yêu lắm
Nhóc HQ quay qua nhìn thằng Trường. Nhỏ nói :
- Tr cho D mượn bờ vai nhé, khóc một lần nữa thôi.
Rồi thằng Trường ôm chặt nó vào lòng. Nó đã khóc rất lâu, khóc từ trong lòng, kìm nén hết cỡ. Nó đã khóc, những giọt nước mắt hối hận vì làm mẹ nó buồn. Những giọt nước mắt sững sờ vì không tin rằng mình đã mất mẹ. Nhóc HQ nói :
- Từ nay trên cuộc đời mẹ không còn đi với D nữa rồi Tr ơi !!
Thằng Trường im lặng. Vì nó biết nói cái gì? Và ai cũng biết nỗi đau này không nguôi ngoai trong một ai cả.
Một lúc sau nó đẩy thằng Trường ra :
- Cảm ơn. Trường về đi, D muốn ở đây với mẹ hôm nay
- Tr chở D về.
- D chưa muốn về
Thằng Trường đỡ nó dậy rồi đẩy nó đi. Nó vẫn khóc, khóc còn dữ dội hơn vì nó biết như vậy là mẹ nó đã rời xa nó mãi mãi rồi. Vòng tay thằng Trường vững chắc hơn ai hết.
*******
Nhưng nó có biết rằng có một người đang dõi theo từng bước chân của nó. Chính là Đỏ, lặng lẽ bước đi, những giọt nước mắt chảy dài vì thấy người mình thương mất đi mẹ và vì đã biết mất người thật rồi......
__________________________________________________ ____________
Khi về tới nhà, con nhóc HQ bước vào nhà. Nó ngã quỵ xuống. Vì kiệt sức, vì sức khoẻ nó có hạn. Chú Toản chạy nhanh tới và bồng nhóc HQ lên phòng nó. Thằng Trường lũi thũi bước về. Thật ra nó lo cho nhóc HQ lắm nhưng gia đình họ đang có tang nên việc vừa đưa linh hồn người đã khuất đi thì rất kiêng cữ việc vào nhà. Nó ra về.
Còn riêng nhóc HQ nằm chìm trong giấc ngủ vì quá mệt mõi, vì quá đau thương và chắc có lẽ là khóc quá nhiều nữa. Đến 3h chiều nó tỉnh dậy, mọi người trong nhà ngồi đó lo lắng cho nó liền hứng khởi chạy lại :
- Con tỉnh rồi àh?
- Con ăn gì không cô Ba lấy
- Chị đỡ chưa?
Nó vẫn im lặng. Không hề nói với ai một tiếng nào. Bước ra khỏi giường. Lặng lẽ xuống nhà, thắp cho mẹ nén nhang. Rồi đứng ở đó, nước mắt tiếp tục rơi. Vừa lúc đó cô Ba đã dọn cơm cho nó, nó ngồi vào ăn. Nước mắt chan hoà vào chén cơm. Nó nhìn về phía chiếc ghế để trống mà đáng lý ra phải có mẹ nó ngồi đó.
" Choang "
Chén cơm bỗng từ tay nhóc HQ rơi xuống khiến cả nhà giật mình. Nó quỳ xuống khóc. Nó nói trong tiếng nấc :
- Cô Ba ơi, chú Toản ơi ! Con không quen ăn bữa cơm không có mẹ.
2 người kia, đứng đó mà rơi nước mắt. Nỗi ám ảnh quá lớn đối với nó, là ác mộng của nó. Là tất cả những gì của nó. Rồi chú Toản lại ôm nó vào lòng, ông nói :
- Con hãy xem chú như ba con, chú sẽ bù đắp cho cháu.
- KHÔNG ! KHÔNG CÓ GÌ BẰNG MẸ CON
Nó hét lên rồi chạy lên phòng, đóng mạnh cửa. Thương nó quá ai ơi ! Mẹ nó là cuộc sống của nó. LÀ tất cả, không có gì sánh được.
Đến 7h tối, bọn thằng Trường và thằng Đỏ đụng mặt nhau ngay cổng nhà nhóc HQ. Nhưng rồi bọn nó không nói năng gì, cùng đi vào nhà nhóc HQ. Thì cô Ba ra nói :
- Các cháu àh, bé Na nó cần sự yên tĩnh, nó nói nó không muốn gặp lại ai. Khi nào nó nói muốn gặp thì mới gặp. Các cháu về đi, hãy hiểu cho nó nha các cháu.
Cả 2 bọn nhìn nhau, vì lời nói của nhóc HQ sắt đá hơn ai hết, không ai làm nó mềm lòng được trong lúc này.
Thằng Tuấn rút điện thoại ra gọi cho nó.
" Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được....."
Quay xe ra. Bọn nó đi về.
**********************************************
Trưa hôm sau......
Chỉ có mỗi thằng V.A đi học. Ai cũng xúm lại hỏi :
- Con D đâu?
- Đúgn đó nó đâu rồi?
- Sao nó không đi học?
- sao nó không chịu gặp bọn tao
Thằng nhóc V.A nói :
- Ở nhà chị còn không gặp tao, còn nằm lỳ trong phòng. Tội chị tao lắm tụi mày ạh
Rồi bọn nó không đứa nào hỏi gì nữa.
Cứ thế....
1 ngày....
2...
3...
4....
Và đã 5 ngày rồi nó không đi học...

Hôm nay là buổi thứ 6. Cả 6 ngày không hề gặp mặt nó, không hề thấy nó, đến nhà thì không cho gặp mà nói cách khác là muốn cho gặp lắm nhưng nó không chịu gặp ai.
Thằng Trường và thằng Đỏ là 2 thằng buồn hơn hết, dù vẫn đôi co với nhau nhưng ai cũng thấy nhạt tẻ. Còn riêng bạn bè của bọn nó thì cũng thiếu thiếu cái gì khi vắng nhóc HQ.
Chờ mãi đến ngày thứ 4 ( tức 6 ngày không gặp nhóc HQ ). Vậy mà nó vẫn không đi học. 15' đầu giờ hôm nay vắng lặng. Bạn bè, cả lớp ai cũng nhìn vào chiếc ghế trống của nhóc HQ.
Thầy Hà đến. Việc làm từ 6 ngày nay của ông là hỏi :
- Bạn D chưa đi học hả các em
Nhìn ông ấy buồn, có lẽ thương thay cho nhóc HQ. Bỗng :
- Thưa thầy em vào lớp
Chính là nhóc HQ ! Nhưng chiếc khăn tang quấn gọn gàng trên đầu vẫn không gỡ. Vì người ta nói đeo là có hiếu với người đã khuất. Nó luôn giữ trọn tiết làm con. Nhìn cái khăn tang trên đầu nó ai cũng chùng xuống. Ai cũng cúi mặt lặng lẽ.
- Em vào chổ đi D.
Nó lặng lẽ xách cặp xuống. Nó đã trắng mà giờ còn trắng hơn, nhưng có vẻ gầy hơn nhiều. Mặt không có chút gì gọi là vui vẻ cả. Đã 1 tuần từ ngày mẹ nó ra đi. Nỗi buồn còn vương mãi trong nó.
Thế mà, có người lại nhẫn tâm đến mức lên tiếng :
- Giờ này còn đeo khăn tang làm gì nữa? Làm như không ai biết D mất mẹ không bằng
Lập tức ông thầy quát lên :
- PHƯỢNG, EM NÓI CÁI GÌ VẬY HẢ?
Lúc đó dưới lớp xôn xao lên :
- Con chó
- Mẹ mày, biến đi
- Sao thầy không đuổi học nó đi cho rồi
- Biến đi mày
Thằng Trường đứng lên quay ra phía sau :
- Này Phượng, lớp này không phải chổ dành cho những con người như Phượng, giờ xin chuyển lớp chưa muộn đâu. Cấm xúc phạm đến con D
Thằng Đỏ cũng bước tới chổ con Phượng :
- Mày muốn chết hả con chó này.
Nó toan giơ tay lên tát thì con nhóc HQ phía sau đỡ kéo tay lại và nói với con Phượng :
- Tôi là tôi, cấm Phượng nói gì.
Rồi nó bước về chổ. Cúi đầu, lại khóc. Cả lớp biết nó khóc nên đã vây quanh nó như một nguồn động viên lớn. Thầy đứng trên xúc động dâng trào. Thật sự là tội lắm. Ông nói với cả lớp :
- Thời gian này mong các em sẽ giúp đỡ bạn D để bạn vượt qua nỗi đau này. Còn riêng em Phượng bước lên phòng nề nếp. Tôi sẽ không nhận học sinh như em nữa.
Không chần chừ gì cả lớp vỗ tay, cảm ơn thầy. Đến lúc này con Phượng còn nghêng ngang bước khỏi lớp. Vì nó biết rằng nói gì trong thời gian này nhóc HQ cũng không đụng tới nó, vì nhóc HQ đã quá đau buồn. Tính nó là thế rồi.
Vào tiết nào thầy cô cũng hỏi nó. Cũng động viên nó ít nhất 1 câu. Rồi không ai nói gì.
Lúc ra về. Nó không chờ đợi một ai, kể cả nhóc V.A nó cũng không đợi. Nó nhanh chân đi về một mình để lại sau lưng lời bàn tán, nhưng khi nào nó cũng có nhóm bạn của nó phù trợ.
Ra tới nhà xe :
- Duyênnnnnnnnnnn!
Nó quay đầu lại nhưng không nói gì :
- Đi dạo với bọn tao cho khuây khoả nhé.
- Đúng đó, đi với bọn tao đi
- Mày......- con Thảo chưa kịp nói đã nức nở khóc
- Đi cho bớt buồn D àh - thằng Tuấn lên tiếng
Chỉ có thằng Trường là im lặng nhìn vào khuôn mặt nó lúc này. Nó vẫn không nói gì trước sự kinh ngạc của mọi người. Rồi nhóm thằng Đỏ đến :
- Lỳ !
- Đi dạo với bọn này đi
- Ùhm cho bớt buồn
- Đi đi Lỳ - thằng Đỏ nói giọng buồn buồn
Nó ngó qua 2 bên. Thằng Tuấn đứng lên trên nói :
- Bọn này đưa nó đi rồi, hok làm phiền các " đại gia ".
- Thôi ! " dân thường " không hợp đi với nó đâu, đừng lắm chuyện. Tránh ra
- Không tránh làm gì nhau? - con Thảo thôi khóc đứng chống nạnh
Lập tức thằng Ty bước lên hỏi :
- Gan nhỉ? muốn gì đây?
- Kệ tôi chứ, liên quan tới cậu àh?
- Nhìn cũng đẹp gái mà đanh đá thế " chống ề " đấy - thằng Ty nói
- Cậu....
Mặt con Thảo đỏ bừng vì tức giận . Rồi nhóc HQ lên tiếng :
- Thời gian này, mọi người đừng làm phiền tôi. Tránh ra tôi về.
Vẫn lời nói ấy, vẫn giọng nói ấy, nhưng nó lạnh giá hơn, nó thờ ơ hơn. Nó không còn là D như lúc nào nữa. Lúc này cả 2 bên tránh đường cho nó đi.
__________________________________________________ _____
Về với suy nghĩ của con D..........
Tôi biết tôi làm cho mọi người lo lắng. Đã 1 tuần kể từ ngày mẹ mất tôi vẫn chưa hết bị ám ảnh, tôi đã cố gắng rất nhiều, cố gắng để tìm kiếm lại con người của mình khi còn mẹ. Đang suy nghĩ thì ba tôi vào phòng - Chính là chú Toản, nhưng tôi đã đồng ý gọi ông ấy là ba :
- Con hôm nay đi học tốt chứ con?
- Ba àh, vẫn buồn lắm ba àh
- con cố gắng lên con
- Cố gắng nhưng không đ....c b...a àh
Tôi lại nghẹn ngào, tôi đã khóc rất nhiều. Khóc đến nỗi tưởng như đã cạn khô nước mắt. Ba tôi nói :
- Ba sẽ đưa con đi thi, ba sẽ làm những gì mẹ chưa làm cho con, được không?
- Dạ
Tôi đáp miễn cưỡng, thật sự tôi cần mẹ hơn ai hết. Trong đêm khuya tôi vẫn nghe văng vẳng bên tai tiếng mẹ gọi tôi. Tôi phải tập dần với cuộc sống không có mẹ, không có mẹ nhắc nhở, không có mẹ kề bên, không có mẹ.......Tất cả không có mẹ.............
- Con lại khóc đấy àh? Con đừng khóc nữa, ba thương - ông ấy nói nhưng với giọng xót xa.
- Con không sao.
Rồi ông ấy đi ra ngoài, để lại một mình tôi trong căn phòng trống. Nhớ mẹ quá, nhớ mẹ thật đấy. Rồi tôi online. Nghe nhạc và onl yahoo messenger.
Cả nick thằng Trường online. Tôi liền ẩn nick. Thằng Trường vẫn cứ pm cho tôi, giống như dạng nhắn tin cho tôi :
Nhóc Baby : D ah
Nhóc Baby : hay~ co^' gang' len^ D nhe'
Nhóc Baby : du co chuyen j xay ra tr se mai ben canh D
Nhóc Baby : Co le d dang met lam phai ko, d con khoc nua k?
Nhóc Baby : troi lanh lam, nho mac ao vao
Nhóc Baby : mai d co di an sang k tr qua cho di
Nhóc Baby : chac d dang nghe nhac dung k?
Nhóc Baby : sau con mua troi lai sang, co len d nhe
Nhóc Baby : tr mun noi ngan loi : " I love you "
Tôi đọc được những dòng đó. Thằng Trường thật sự thật lòng với tôi thế sao? Tôi reply lại :
Bé na : xin lỗi Trường, D đây.
Nhóc Baby : d an nik ah
Bé na : ùhm.
Nhóc Baby : d con bun nhieu lam k?
Bé na : Còn, nhưng rồi sẽ qua thôi.
Nhóc Baby : tr tin d se lam dc. ma`
Bé na : ùhm có lẽ D sẽ làm được.
Nhóc Baby : D ah tr noi cai nay dc k
Bé na : Cứ nói đi
Nhóc Baby : D hay la d nhu luc trc co dc ko?
Bé na : nhưng cần thời gian
........................
Khi nói chuyện với nó xong tôi cứ nằm suy nghĩ . Những lời nói trên mạng của nó khác hẳn con người ngoài. Cũng có chút gì đó thờ ơ nhưng vẫn ấm áp lạ thường. Mà có lẽ đối với ai nó cũng như thế. Những gì nó nói như xoáy vào thâm tâm tôi vậy.
Mong rằng nó sẽ cố gắng trở lại bình thường. Chỉ mong có thế mà thôi. Bỗng :
" Em mơ ngày xưa đôi ta........."
Tiếng chuông điện thoại tôi kêu lên.
- alo
- Trường phải không?
- Ai vậy?
- Tao Đỏ đây
- Có chuyện gì?
- Mày ra ngã ba gần sân vận động có việc
- Làm gì?
- Tao nói thì ra đi
- Tao không ra thì sao
- Thì hèn, haha
Nó cười xong rồi cúp máy luôn, không chờ tôi hỏi thêm. Xuống nhà tôi gặp ngay ánh mắt c ủa má :
- Con đi đâu đấy?
- Co....n
Tôi đang ấp úng thì :
- Qua nhà bé Duyên hả? Con mua cho nó cái gì nhé, má thấy dạo này nó gầy tội nó
- Dạ
Tôi nói và lấy xe đi. Buổi tối chứ đâu phải buổi ngày, tôi thấy có chuyện gì không hay, nhưng mà chẳng lẽ thằng Đỏ lại nhục thế sao? Vừa dừng xe lại thì :
- Nó đó - Tiếng thằng nào nói lớn
Lúc đó cả đám nhào ra, đứa cầm côn đứa cầm gậy , có cả đứa cầm mã nữa. Tôi giật mình. Tôi vẫn không thấy thằng Đỏ đâu cả. Lúc này tôi biết mình chạy thì chạy không được rồi, vì bọn nó cũng có xe, rượt theo có mà chết luôn. Tôi liền nói :
- Mấy người là ai
- Đ.m tao là ai phải nói với mày àh?
- Vậy Đỏ đâu?
- Thằng mặt l` này, đừng nói mày ngu đến vậy chứ?
Không chần chừ gì, bọn nó xông lên. Tôi chỉ biết tránh chứ đánh sao nỗi bọn này? với lại tôi có phải dân giang hồ đâu mà đánh? Tôi không nghĩ thằng Đỏ nó bỉ ổi đến mức này đâu.
Ôi không ! Thằng kia chém tôi một phát vào tay rồi. Đau và máu chảy. Tôi quỵ xuống và lịm dần........
************************************
Lúc này thằng Trường được người chung quanh đưa đi bệnh viện. Có đứa bạn ở gần đó biết nên liền gọi điện cho thằng Hiếu rồi thằng Hiếu gọi cho mấy đứa lên bệnh viện. Coi ra vết thương nặng và sâu, cái bọn kia thì chém xong bọn nó chạy hết. Nhưng làm việc này chính là thằng Đỏ chứ không ai hết. Con người nó thay đỗi hoàn toàn. Chẳng lẽ nó không biết trong lúc này con D nó đang phải chịu một áp lực lớn hay sao? mà nó còn làm như vậy. Trong đám không đứa nào cho nó biết hết. Nhưng....
__________________________________________________ _____
Tôi mới ngã lưng một chút thì thằng nhóc V.A chạy vèo vào phòng tôi một cách hoảng hốt :
- Chị....C...chị...Thằng Sáu bị bọn nào chém ở bệnh viện rồi
Tôi định coi như không nghe thấy những gì nó nói nhưng mà tôi không thể nào mà không nghe và không quan tâm cái tin này. Tôi ngồi bật dậy hỏi nó :
- Ai chém?
- Em không biết nữa, bọn thằng Tuấn mới gọi điện cho em.
Tại vì đang buồn chuyện này, rồi lại có chuyện khác, mà thằng Trường nó nào có xích mích với ai đâu mà sao lại bị như vậy. Hay là......
Sau đó tôi với nhóc V.A chạy lên bệnh viện. Tôi thấy lo cho Trường thật sự nhưng mà có lẽ vì là bạn bè hay sao đó. Tôi không quan tâm tới tình cảm của mình lúc này. Thằng Tuấn thấy tôi lên liền kéo thằng nhóc V.A lại chữi :
- Cái thằng này, đã nói đừng cho con D nó biết
- Thì hoảng quá ai mà nhớ
Tôi liền lên tiếng :
- Đến đây rồi chẳng lẽ đuổi về àh hay sao nói vậy?
Tôi nói nhẹ và nhỏ hơn mọi ngày, tôi không muốn mở miệng, tôi muốn giữ im lặng. Rồi bọn con Thảo với mấy đứa ngồi ở đó, đang nói gì với nhau. Bọn nó ngước lên nhìn tôi, nhưng tôi không nhìn và tôi chỉ hỏi :
- Nó đang nằm ở đâu?
Bọn nó liền trả lời :
- Nó đang ở trong phòng cấp cứu
- Đang khâu tay thì phải
- Tội nó ghê
- Ờ đúng đó, nếu nói ra, hiền nhất trong đám này phải là thằng Sáu
- Nó có bao giờ gây hiềm khích với ai đâu?
- Hay....
Thằng Tin chặn lời thằng Rin :
- Mày định nói cái gì? im đi.
Rồi cả đám im bặt và tôi.............cũng im. Tôi biết sự im lặng của tôi khiến mọi người khó chịu, nhưng mẹ lấy mất nụ cười và giọng nói của tôi mất rồi. Mẹ đã đi được 8 ngày rồi. Nhớ mẹ thật đấy. Mắt lại cay xè, nhưng nước mắt không chảy. Tôi phải mạnh mẽ, phải cố gắng lên. Một lúc sau bác sĩ ra và thấy tôi, ông ấy sững sờ phút chốc rồi nói :
- Bé dễ thương con cố gắng và giữ gìn sức khoẻ con nhé.
Rồi ông ấy cười. Bọn kia đứng dậy nhao nhao :
- Thằng Sáu nó sao rồi ạh?
- Thằg bạn cháu nó có bị nặng không ạh?
- Không sao đâu, xược qua tay một chút, nhưng chảy nhiều máu thôi. Da nó nhạy quá. Các cháu vào thăm thì vào đi.
Rồi bọn nó nhào vào thăm. Còn tôi thì chẳng tâm trí đâu vào thăm, thế là tôi ngồi ở ngoài. Ngồi lặng lẽ như vậy, bỗng :
- D đến thăm Tr sao không vào?
Thằng Trường ở đâu chui ra làm tôi hết hồn. Tôi liền đáp :
- Cứ vào nói chuyện với mấy đứa đi, đừng để ý đến tôi...àh D
- Đau thật đấy
- Ai làm việc này? - Tôi hỏi
Tôi nhìn vào mắt nó khiến nó lúng túng. Nó cứ ngập ngừng không nói. Tôi mới bảo rằng :
- Thôi, ráng giữ gìn sức khoẻ, có gì chiều mai gặp. Tôi về.
Rồi tôi đi ra khỏi bệnh viện trước con mắt ngỡ ngàng của bọn thằng Tuấn, Con thảo với mấy đứa, bọn nó đã cố gắng để thằng Trường tiếp xúc với tôi nhưng trong thời gian này thì khó ai mà nói chuyện được với tôi dài dòng. Tôi mệt mõi ! Chỉ có thế.........
________________________________________________
Thằng Trường........
Tôi không thể nói ra với nó là thằng Đỏ làm việc này, nếu như tôi nói ra lại là một gánh nặgn cho nó. Thời gian này đã quá đủ với nó rồi, nó chịu không nỗi nữa rồi. Bây giờ lại thêm rắc rối nữa làm sao nó vác nỗi? tôi không đành lòng. Tôi ngồi im nhìn bóng nó khuất dần, cùng lúc đó bọn kia nhào ra và hỏi tới tấp :
- Thằng Đỏ phải không?
- Nó kêu người đập mày hả?
- Sao mày không kêu bọn tao mà mày đi có một mình?
- Ngu thật đấy.
Tôi kể lại sự việc cho bọn nó. Đứa nào cũng tức thay rồi tôi nói thêm :
- Đừng kể chuyện này cho nhóc HQ nhé
- Bọn tao biết rồi
- đúng đó, nhớ đừng để cái miệng mình làm hại cái thân........nó.
- Ùhm thằng Đỏ chó má thật.
- Thiệt, thằng súc vật.
Thằng Tuấn đứng dậy nói :
- Để nó tao sẽ xử đẹp
- Tao nữa - thằng Hiếu nói tiếp
Nhưng con Thảo liền phản bác ý kiến của 2 đứa đó :
- Tụi mày điên àh? biết nó là ai không? biết nó như thế nào không? đối đầu không nỗi đâu.
- Nó lén được thì mình chơi đc - thằng Tuấn vẫn thế
Tôi liền nói :
- Chuyện này là do tao thích con D thôi. Tụi mày đừng xé chuyện nhỏ ra to mày ạh.
Cả bọn im lặng. Vì nhóc HQ tôi có thể hy sinh mọi thứ. Mong rằng nó không biết chuyện này. Nhưng nó như một con người khác vậy. Tôi cứ chìm trong suy nghĩ. Bỗng :
- Cháu chào 2 bác ạh - Cả đám đồng thanh
Hoá ra ba mẹ tôi, họ đi mua cháo cho tôi. Ông bà ấy liền nói :
- Con đỡ chưa? ăn chút gì nhé
- Tôi phải báo công an kiếm được bọn làm con tôi thế này
Tôi giật mình, liền nói :
- Thôi mẹ ạh. Dù gì chuyện cũng xảy ra rồi. Đừng làm to chuyện. con không thích
- Nhưng...
Tôi cắt ngang lời mẹ tiếp :
- Thôi mà mẹ
- Àh, bé Duyên nó nhờ mẹ đưa cho con cái này. Chắc nó mua ở siêu thị đấy.
Mẹ tôi đưa cho tôi cái hộp dâu tây, vì dâu tây là món khoái khẩu của tôi. Sao nó biết được nhỉ? Tôi vui vì nó đã quan tâm tới tôi........
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
p23
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
lớp 9C_THCS Anh Sơn :: Your first category :: trao đổi-
Chuyển đến