lớp 9C_THCS Anh Sơn

là nơi trò chuyện trao đổi của các member9C
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» =.= =.= =.= =.=
Sat Dec 21, 2013 10:06 pm by nhoc_lun

» forum lớp đang tàn
Wed Apr 04, 2012 8:11 pm by bẹp_na

» Cám ơn vì Mẹ đến bên con ...!!!!!!!!
Thu Nov 10, 2011 5:38 pm by Zik-Sky

» [Phải đi chứ](copy and paste x2)
Fri Oct 28, 2011 6:20 pm by Zik-Sky

» GỬI NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU
Fri Oct 28, 2011 6:07 pm by Zik-Sky

» nho" lop"!
Sat Aug 13, 2011 6:54 pm by moon+soon

» Học tiếng Nhật - Top Globis
Sat Aug 13, 2011 1:36 pm by tuquynh

» Khai giảng lớp đàm thoại sơ trung cấp tại Top Globis
Mon Jun 20, 2011 9:06 pm by cua_ú

» Tiếng Nhật online xu thế mới của thời đại- Top Globis
Sat Jun 18, 2011 2:34 pm by tuquynh

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Diễn Đàn
Affiliates
free forum


Share | 
 

 p28

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hoangnhan123
1
avatar

Tổng số bài gửi : 41
Join date : 21/06/2010

Bài gửiTiêu đề: p28    Sat Oct 30, 2010 3:45 pm

- Mày...Mày hãy đợi đấy - Con Ly gầm gừ.

Sau buổi thể dục hôm ấy. Đến chiều, tôi với con Thảo vừa đến trường thì.....

Hôm nay con Ly với con Phượng im ắng đến lạ, thậm chí còn lại bắt chuyện với chúng tôi.

Tôi thì không để ý, nhưng con Thảo, ai nắm được điểm yếu của nó là rất dể bắt chuyện

cũng như chơi được với nó. Nhìn nó vậy chứ dễ dãi lắm.

Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến, dường như những thời gian bên cạnh tôi thì Thảo lấy

nó để đi shopping, để trò truyện với những con người kia hơn. Tôi chợt nghĩ, chẳng lẽ con

Ly với con Phượng dễ dàng như thế? Hay nó có âm mưu gì? Tôi chột dạ bởi nghĩ tới lá thư

mà chị Linh gữi cho tôi cách đây mấy bữa.

- Duyên ! Sao dạo này con Thảo nó cứ bám lấy 2 con kia vậy?

- Đúng đó, mày để vậy mất bạn như chơi

- Mà bọn tao cũng ko hiểu nỗi nữa

- Hay 2 con đó lại có trò gì mới?

Vừa lúc ấy Thảo đến :

- Tụi mày nói gì tao đấy?

Thằng Tuấn tiến lại hỏi :

- Mày dạo này có bạn mới àh?

- Ừh thì sao? Bọn nó cũng tốt lắm chứ bộ

- Thế àh?

- Tốt thì cứ chơi, sau này có việc gì đừng kêu bọn này nhé

- Mày nói gì kì vậy Tuấn

Lúc đó thằng Thành chen vào :

- Chứ gì nữa? 1 con bạn chơi với mày từ nhỏ mà mày ngoảnh mặt chơi với bọn kia. Trong

khi đó nó bao lần cứu mày, chẳng lẽ vì đồng tiền, vì những cái đó mà mày làm như thế

sao?

- Àh ý tụi mày là....

Tôi liền cắt ngang lời nó :

- Thôi được rồi, nó chơi với ai là quyền của nó. Với lại tao nghĩ mày cũng nên xem lại. Tao

thấy bọn nó không phải tốt lành gì.


Tôi cứ nghĩ rằng nó sẽ tĩnh lại. Nhưng không ngờ nó quay quắt 180 độ :

- Mày đang tức àh?

Rồi một tiếng cười và nói làm chúng tôi sững sốt :

- Tao nói với mày rồi mà Thảo, con Lỳ nó ích kỹ lắm. Mày đừng nên tin mồm của bọn nó.

Haha, đi thôi

Con Ly, con Phượng rồi Thảo bước đi, nhìn nhau như đã chơi thân từ lâu lắm rồi. Cả bọn

sửng sốt, tôi thì ngạc nhiên. Không ! Không phải ngạc nhiên mà quá ngạc nhiên, đau thật.

Tự dưng mất một người bạn. Nhưng tôi sợ có điều không may rồi sẽ đến với con Thảo.

Đến một ngày, sinh nhật của con Ly. Tôi biết, Đỏ biết, Tuấn biết nhưng không ai đến.

Cũng lạ, nó không hề mời một ai ở đây cả. Toàn bạn ở đâu của nó. Làm SN tại khách sạn

Los...

Hôm ấy tôi với thằng Tuấn và Trường đang đi chơi. Lúc đó khoảng 10h, định về thì một con

nhỏ ở đâu chạy theo bọn tôi và ra hiệu cho chúng tôi dừng lại và nói với khuôn mặt có lẽ

chuốc nhiều bia rượu rồi :

- đến Los ngay đi, con Ly với con Phượng sẽ làm hại Thảo đó.

Chỉ nghe đến đấy. Tôi nói Trường phóng xe nhanh đến Los. Tuấn với Kiều cũng theo sau.

Chúng tôi vừa xuốg thì hỏi nơi nào làm tiệc? Rồi chạy nhanh lên. Đến đó.

Ôi không ! Thảo !

Tôi thốt lên không thành lời. Nó say lướt khướt, con Ly với con Phượng thì lấy đt ra quay.

Điều tồi tệ nhất là thằng con trai kia, đang cởi từng cúc áo của con Thảo ra.

Thằng Trường với thằng Tuấn chạy lại. Lôi thằng đó ra, con Kiều thì chạy tới ôm con Thảo.

Con Ly với con Phượng lúc ấy sợ làm rơi cả đt. Tôi bước đến, tay nắm chặt.

" Bốp " bốp "

2 cái tát hằn in rõ bàn tay tôi trên mặt con Phượng và con LY. Tôi liền hỏi :

- đ.m con nào bày ra trò này? nói nhanh

Tôi hét lên, mắt tôi lúc này nhìn thẳng vào con LY với con PHượng. Lúc này phải diễn tả tôi

làm sao nhỉ? Chỉ biết nói 1 câu, tôi đã tức đến cực đại rồi. Con Phượng nói lí nhí :

- Bọn mình cũng say....mà

" Bốp "

- Mày say hả?

Tôi rít lên trông thấy. Quay qua con Ly, tôi nói :

- Mày nói đi, mày nói nhanh. Tao đã nói cấm đụng tới bạn tao, mày lại giở trò bỉ ổi này hả?

Không ngờ mày lại như vậy. Con chó !!!!!

Tôi nhào tới đạp nó 1 cái. Nó đang đứng thì té xuống sàn. Nó nói nhỏ :

- Xin lỗi, tôi....

Tôi không muốn nghe nó nói. Tôi liền lấy chân đạp thẳng vào mặt nó. Vì một khi đã tức lên

tôi chẳng thương tiếc một ai cả.

Tôi cúi xuống cầm cổ áo lôi nó đứng dậy và nói :

- Từ giờ trở đi, tao không nề hà một cái gì nữa. Thử đụng vào một đứa nào bạn tao xem.

Có chết tao cũng làm ma về hành hạ mày.

" Bốp "

1 cái tát nữa. Cũng là cái tát cuối vì Trường lại kéo tôi ra. Tôi lại chổ con Thảo và đưa nó

về. Nó cũng đã chứng kiến hết mọi việc. Tôi thì thấy thương nó hơn là trách. Nhìn nó mà

như muốn rơi nước mắt. Nếu như nó có mệnh hệ gì thì tôi làm sao đây? Nhìn nó mà xót xa

kinh khủng. Nó gục mặt vào tôi và khóc :


- Tao xin lỗi, sợ quá mày ơi

Tôi chỉ biết an ủi nó :

- Mọi chuyện qua rồi, không sao rồi.....

Bỗng....

- Mày tránh ra, sao mày đánh bạn tao

Tôi không ngờ những lời nói này từ người bạn thân nhất của tôi. Vừa lúc nãy nó gục mặt

vào tôi xin lỗi, thế mà nó giật mình rồi bật dậy khỏi vòng tay tôi........

Thằng Trường, con Kiều cũng như thằng Tuấn trợn ngược mắt nhìn nó thì nó chỉ thẳng

mặt tôi còn kêu :

- Bọn nó làm gì tao? Mà mày làm vậy hả Duyên?

Thật sự tôi chẳng biết nói sao. Lúc đó nó nói trong tình trạng say bét nhè, không biết trời

đất là gì. Tướng thì liễng xiếng, mặt đỏ ửng. Tôi không nhận ra nó là bạn thân tôi từ nhỏ

nữa. Con Ly và con Phượng kéo tay nó lại, 3 con đứng đó. Tôi nói :

- Lúc nãy mày biết bọn nó chuốc cho mày say rồi làm gì mày biết không? hả?

- Bọn nó rất tốt với tao, đang vui tự nhiên mày vào phá đám, còn đánh bạn tao nữa. Mày

là đồ gì vậy?

2 từ " bạn tao ". Những người bạn mới của nó. Ừh thì bạn nó, tôi không là gì cả. Ừ thì bọn

nó " rất tốt ". Trời ơi ! Có phải Thảo không vậy? Không ! vì nó say thôi. Chỉ vì nó say thôi.

Con Ly tự dưng lại đẩy tôi ra :

- Biến đi, để bọn tao chơi tiếp, haha

- Mày nghe Thảo nói chưa?

" Bộp "

Tôi đạp thằng vào bụng con Ly. Đúng lúc đó con Kiều cũng làm liều bay vào đập con

Phượng bởi vì bọn nó cũng có hiềm khích lúc trước rồi. Tôi đập con Ly không tiếc tay, lúc

này thằng Trường và thằng Tuấn không can chúng tôi lại nữa mà bọn nó đứng giữ con

Thảo lại.

Con Ly khua tay đập lại tôi. Đến lúc này tôi " khùng " lên, đấm thẳng vào mặt nó, khiến

máu mũi nó chảy ra. 1 cánh tay kéo tôi ra, tôi cứ ngỡ rằng là Tuấn là Trường. Nhưng

không ngờ lại là Thảo. Nó kéo một cách tàn nhẫn. Nó đứng trước con Ly và nói :

- Muốn đánh nó bước qua xác tao nè D.

Có phải nó không trời ! Mắt tôi như nhoè đi. Tôi dường như đứng không vững. Thằng Tuấn

lên tiếng :

- Mày !....Tao không ngờ, con D mà không đến cứu mày thì giờ mày là con " mồi " cho bọn

này rồi .

- Đâu tao có thấy đâu? tao tĩnh dậy thấy tụi mày đập nó đó chứ

- Vậy lúc nào con nào còn xin lỗi, còn sợ, còn hối hận hả? mày trở mặt nhanh quá mức tao

tưởng tượng đấy Thảo - Lần đầu tiên tôi thấy con Kiều lên tiếng.

- Tao xin lỗi khi nào?

Tôi không tin đó là Thảo. Có lẽ nó say quá thôi, có lẽ là vậy. Sao tôi khờ thế, sao ngu thế?

Sao không ích kỹ, sao cứ nghĩ tới người ta mà nào biết người ta đâu bao giờ nghĩ tới mình.

Lúc đó, tôi chỉ muốn khóc. Tôi làm gì đây? Nếu để nó ở đây thì tôi không yên tâm, nếu tôi ở

đây thì tôi như một người thừa. Tôi như một người thừa !!!!

- Mày cần ra khỏi đây

- Tao đang chơi, mày đừng bon chen vào chuyện người khác

- Nghe tao đi

- Mày là cái gì mà tao phải nghe

" Là cái gì? " càng nghe càng đau, mắt tôi nhoà đi. Nhưng cố gắng không khóc. Tôi dùng

hết sức kéo nó ra khỏi phòng đó. Vừa bước ra được khỏi cửa phòng. Nó giật tay ra và.....

" Bốp "

Nó tát tôi ! Nó tát tôi đấy. Là Thảo tát tôi. Lúc này dù không muốn khóc nhưng nước mắt

tôi chảy mất rồi. Tôi không thể ngăn nó không chảy được nữa.

" Bốp "

Chưa kịp gì tôi lại nghe một tiếng bạt tai khác. Là thằng Tuấn tát con Thảo. Tôi ngăn thằng

Tuấn lại. Tôi nói nhỏ với Trường :

- Trường chở con Thảo về, phải đưa nó về bằng được. D sẽ ở đây chờ

Tôi ngồi thụp xuống đó. Con Kiều và thằng Tuấn lại nói với tôi :

- đừng buồn nữa

- Nó say thôi mà

- Say con mắt, sao mày không để tao đập chết mẹ nó đi. Con chó, bạn bè mà vậy

Tôi vẫn im lặng, đưa tay lên mặt. 1 cái tát, tuy rằng nó không mạnh, tuy rằng không đau

cho lắm, nhưng đau lòng lắm có ai biết không? Người bạn thân của tôi đã 16 năm trời.

Chẳng lẽ trong phút chốc tôi lại mất nó sao?

......................

Đến khi về nhà. Với khuôn mặt nhoà nước mắt. Tôi thấy ba, V.A, cô Ba vẫn ngồi đó xem

phim. Đồng hồ đã 11h đêm, mọi người nhìn tôi.

Như tủi thân quá. Tôi lại chổ ba và ôm chầm lấy ông :

- Ba ơi !

Ông hỏi tôi :

- Con sao đấy? Sao về muộn vậy? còn khóc nữa

Nhóc V.A chen vào :

- Con biết chuyện gì rồi ba àh

Rồi nó ngồi kể cho ba. Ông rất hiểu tâm lý chúng tôi. Ông nói :

- Con gái ba đừng buồn. Ba biết lúc này trong con như thế nào. Cố gắng lên con. Con vì

người ta nhiều vậy có đáng hay không? vì một người bạn như thế có được không con? Sao

con gái ba khờ quá vậy?

Tôi nói trong tiếng nấc :

- Con đâu làm gì sai đâu ba?

Tôi khờ lắm sao? Tôi ngốc lắm sao? Vì người bạn tôi từng tin tưởng, tôi quý mến rất nhiều

cũng sai sao? Là sai àh?

................
Lên phòng, tôi cứ nghĩ lại cái tát mà Thảo " dành " cho tôi. Từ bé đến giờ, từ lúc chơi với

nó đến giờ đây là lần đầu tiên tôi đau đớn thế này. Vì cái gì mà nó quay lưng lại với tôi? Vì

cái gì mà ngay trong lúc nó bị hại mà còn quay qua đối xữ với tôi như thế? Cứ tự hỏi vì tiền

ư? KHông đúng ! Bởi vì khi chơi với tôi chưa bao giờ nó thiếu tiền mà tôi không đưa, chưa

bao giờ đi shopping mà tôi để nó bỏ tiền. Vậy thì vì cái gì????

Đầu đau như búa bổ. Cảm giác mất đi một người bạn mà con Thảo như một người chị em

ruột thịt của tôi. Giờ tự nhiên thiếu nó tôi buồn thật. Bây giờ khoảng 11h30'. Khuya rồi, định

ngủ thì....

- Cháu na, có bạn đến kìa ! - Cô Ba nói với tôi

- Dạ cô cứ kêu nó lên đây ạh

Tôi cứ nghĩ sẽ là Thảo. Chắc nó suy nghĩ lại rồi. Nhưng rồi người xuất hiện khiến tôi quá ư

bất ngờ....

- Kiều ! - Tôi thốt lên ngạc nhiên

- Duyên àh ! Đỡ buồn chưa? - Kiều nói một cách nhẹ nhàng

- Kiều không về nhà sao?

- Kiều về rồi nhưng nghĩ lại sợ D buồn nên K xin ba mẹ lên nhà D tâm sự với D cho D đỡ

buồn chứ sao

- Thế àh? ngồi xuống đi

Tôi không thể thay đỗi thái độ lạnh lùng mà có thể gây ra sự khó chịu trong đối phương

được. Xong rồi con Kiều nói với tôi :

- Để K kể cho D nghe 1 câu chuyện nhé

Rồi nó kể về một người bạn bị phản bội. Ban đầu đau khổ lắm nhưng sau đó cũng dần dần

tỉnh ngộ, cũng suy nghĩ lại. Một người bạn như vậy không có gì để tiếc nuối. Tôi biết nó tìm

cách an ủi tôi. Nhưng rồi những lời nói, tâm tình hết sức thật lòng của nó khiến tôi thấy

được trái tim nhân hậu và rất vì bạn bè của nó. Tôi liền buộc miệng :

- Ai có được người bạn như Kiều thì tốt biết mấy

Nó liền phân bua :

- Lời nói đâu có tác dụng, K thấy thật sự khâm phục D, D có thể vì bạn bè mà bất chấp tất

cả. Phải nói ai có được D thì như có cả bầu trời còn gì.

Thế rồi tôi với nó cũng hoà vào cùng nhịp, lúc này tôi mới thực sự coi nó là một người bạn.

Chứ trước giờ nó đi chơi với chúng tôi bởi vì nó là bồ của thằng Tuấn. Chợt nó nói làm tôi

giật mình :

- D àh ! Thật sự mình đau lòng lắm, D nghe mình nói chứ?

- Ừh nói đi - Tôi nói nhẹ nhàng

- Nếu như người mình thương mà đi thương một người khác, mà người đó lại là người

mình rất coi trọng và quý mến thì làm sao bây giờ hả D?

- Ý Kiều đang nói Tuấn???? - Tôi nói ngạc nhiên

- Không phải, Kiều chỉ nói vậy thôi. D thử trả lời Kiều xem

Tôi lưỡng lự một lúc, bởi vì chưa bao giờ tôi rơi vào tình thế như vậy. Tôi liền nói với nó :

- D cũng không biết, nhưng nếu là D thì nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc còn hơn

người ấy không hạnh phúc khi cạnh mình.

- D thật tốt, nhưng khi yêu ai chẳng có lòng ganh tỵ?

- Nếu như mình ganh tỵ hay ghen tức thì ngày trước mình đã chẳng vì Ly mà bỏ Đỏ về đây

học.

Nó tròn mắt nhìn tôi rồi hỏi :

- Hoá ra vì Ly ư? Mà Ly như thế chẳng lẽ D không 1 câu oán trách, không tức nó hay sao?

- Không ! Bởi vì tình cảm chi phối nó đó chứ. D chưa hề ghét nó

Đến lúc này Kiều cúi đầu xuống và có vẻ đang nghĩ ngợi điều gì đó. Còn tôi cứ nghĩ về câu

hỏi của nó hỏi tôi lúc nãy ! Như vậy là sao? Nó hỏi có ý gì? Tôi dường như dần tưởng tượng

được những gì đang diễn ra. Tôi liền hỏi nó :

- Kiều lúc nãy hỏi vậy ắt có chuyện gì. Nói đi, nói?D nghe

- Kiều.....

Nó ấp úng, không nói được gì. Mặt nó đỏ ửng, mắt long lanh như sắp khóc. Nó nói với tôi :

- Nhiều lúc Tuấn quan tâm D hơn làm Kiều hơi....tức

- Mỗi lúc đi chơi với Kiều thì Tuấn toàn nói tới D

- Cái gì Tuấn cũng dành cho D trước tiên cứ người đó đâu phải Kiều

Tôi càng bối rối. Không biết phải nói sao. Tôi nói với nó :

- Bạn bè thân mà, Kiều đừng nghĩ lung tung

Lúc này thì nó oà khóc thiệt. Nó ôm chầm lấy tôi :

- D...ơ..i ! Tuấ...n nói là...người Tuấ..n thg là..duyên !

Tôi nghe xong, nghẹn đắng ở cổ họng. Không phải ! Người nó thích không thể là tôi được.

Chúng tôi thân quá nên vậy thôi. Tôi liền chặn lời con Kiều và nói với nó :

- Không đâu, Tuấn không phải vậy.

Kiều giữ bình tĩnh và nói tiếp cho tôi nghe :

- Đó là thật sự, hôm bữa lúc Tuấn say Tuấn nói như vậy, còn tửong Kiều là Duyên nữa.

Rồi những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của Kiều. Tội nó lắm, thương một người

là thế. Vậy mà nó không như con Phượng, con Ly. Tại sao Tuấn có thể như thế được? Tôi

không hề nghĩ nó thương tôi....

Ôm Kiều vào lòng mà tôi buồn rười rượi......

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
p28
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
lớp 9C_THCS Anh Sơn :: Your first category :: trao đổi-
Chuyển đến