lớp 9C_THCS Anh Sơn

là nơi trò chuyện trao đổi của các member9C
 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» =.= =.= =.= =.=
Sat Dec 21, 2013 10:06 pm by nhoc_lun

» forum lớp đang tàn
Wed Apr 04, 2012 8:11 pm by bẹp_na

» Cám ơn vì Mẹ đến bên con ...!!!!!!!!
Thu Nov 10, 2011 5:38 pm by Zik-Sky

» [Phải đi chứ](copy and paste x2)
Fri Oct 28, 2011 6:20 pm by Zik-Sky

» GỬI NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU
Fri Oct 28, 2011 6:07 pm by Zik-Sky

» nho" lop"!
Sat Aug 13, 2011 6:54 pm by moon+soon

» Học tiếng Nhật - Top Globis
Sat Aug 13, 2011 1:36 pm by tuquynh

» Khai giảng lớp đàm thoại sơ trung cấp tại Top Globis
Mon Jun 20, 2011 9:06 pm by cua_ú

» Tiếng Nhật online xu thế mới của thời đại- Top Globis
Sat Jun 18, 2011 2:34 pm by tuquynh

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Diễn Đàn
Affiliates
free forum


Share | 
 

 p30

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hoangnhan123
1
avatar

Tổng số bài gửi : 41
Join date : 21/06/2010

Bài gửiTiêu đề: p30    Sat Oct 30, 2010 3:52 pm

Về tới nhà nhớ lại những việc mình làm tôi cảm thấy mình thật quá đáng. ĐỨng giữa 2

người con trai, 1 người đã từng yêu còn 1 người tôi mới yêu. Nhưng nói thật rằng tôi không

muốn Đỏ làm tổn thương người tôi yêu. Có lẽ T vẫn chưa biết tôi thương T đâu. Vì thái độ

tôi vẫn thế mà. Nhưng tôi mà thành 1 cặp với T thì liệu T sẽ yên ổn với Đỏ? Liệu cuộc sống

của T vẫn còn bình thường sao? Chợt rùng mình bởi lời đe doạ của Đỏ tôi liền gọi cho nó :

- " alô "

- Lỳ àh

- Ừh tôi đây,ra yesterday tôi có chuyện nói

- Ra liền !

Rồi tôi chạy xuống nhà lấy xe ra đi. Tới yesterday đã thấy nó đến rồi. Tôi bước đến :

- Ngồi đi Lỳ

- Khỏi mời

- Vẫn ca cao sữa đá hay cafe sữa đá

- Cafe đen đá

- Sao lạ vậy? Lúc trước

Tôi xen ngang lời nó :

- Thế bây giờ con người tôi còn như lúc trước không?

Khuôn mặt nó bất chợt buồn, vì tôi quá hiểu con người nó nên nhìn vào mắt nó tôi cảm

nhận được.

- Mà lỳ gọi Đỏ ra đây có chuyện gì?

- Chuyện tôi, T và Đỏ

- LÀ sao?

- Tôi muốn dừng lại mọi chuyện ở đây !

- Đỏ không hiểu

- Không hiểu hay giả vờ không hiểu?

- Ý LỲ là muốn Đó không đụng tới thằng T?

- Ùhm !

- Không được

- Tại sao?

- Bởi vì Lỳ thương nó rồi

- Đúng là tôi thương nó nhưng nó đã biết đâu

- Đừng xưng hô như thế nữa

Tôi cắt lời :

- Đừng nhiều lời,giờ Đỏ muốn gì?

- Lỳ không thuộc về nó là được

- Thì tôi có thuộc về nó đâu

- Khi Lỳ chưa thuộc về ai thì cũng có thể thuộc về nó

- Ý Đỏ muốn tôi quay lại với Đỏ?

- Đúng,trước mặt mọi người và đặc biệt là nó

Tôi đứng phắt dậy :

- Không được !

- Vậy thì T sẽ gặp nhiều khó khăn lắm đấy Lỳ àh

- Tôi không thể quay lại với Đỏ được. Như thế khác gì làm nó đau gấp ngàn lần.

- Vậy Lỳ muốn nó đau về thể xác?

Tôi cứ sững sờ ra, không ngờ, thật không ngờ Đỏ lại có thể như thế. Ngày trước con người

nhường nhịn là thế. Cớ sao bây giờ lại ác độc, nhẫn tâm quá vây? Tôi phải làm gì đây?

LÀm gì đây? Ai cho tôi 1 lối đi chứ đừng bắt tôi phải lựa chọn giữa vịêc này. Bất chợi đỏ lên

tiếng :

- Đừng quá suy nghĩ nữa Lỳ àh !

- Tôi không muốn T đau khổ mà lại còn 1 người nữa đấy Đỏ àh

- Ai?

- Ly chứ ai? Tại sao nó thật lòng đến thế mà

Nó cắt lời tôi :

- Vậy Đỏ không thật lòng, vậy Đỏ hok hết mình vì thg Lỳ hay sao? Biết nghĩ đến người khác

mà không 1 lần thử nghĩ đến Đỏ,thử nghĩ 1 lần đi, 1 chút thôi không được sao?

Tôi ấp úng không nên lời. Im lặng một lúc, tôi cầm li cafe đen lên uống. Tôi thấy vị đắng

của nó như vị đắng của cuộc đời,như những trái ngang of cuộc đời vậy. Trớ trêu thật đấy.

Rồi nó vẫn la người lên tiếng trước :

- Cứ suy nghĩ kĩ càng ! Đỏ về đây !

Tôi vẫn chìm trong sự tim lặng, tiếng nhạc trầm và du dương làm lòng tôi rối bời. Lòng dạ

con người mấy ai hiểu được. 2 hàng nước mắt bất chợt chảy dài......

Đến chiều hôm sau đi học

Kể cũng lạ ! 2 ngày này con Thảo nó không đi học. Tôi cứ ngó ra ngoài. Điện thoại thì nó

khoá máy,tôi cũng quên khuấy việc qua nhà nó. Tôi vô tâm thật ! Rồi tôi nói với thằng

Tuấn :

- Chiều đi học về đi qua coi con Thảo sao nha mày

- Tao không rảnh,mà mày bị điên àh D?

- Sao?

- Nó đối xử với mày như thế mà còn quan tâm được

- Dù sao

Nó chen ngang lời tôi :

- Dù sao gì? Nhân từ vừa với chứ, chẳng biết mày là người hay tiên mà dễ tha thứ cho

người khác thế. Từ con Phượng đến con Ly rồi bây giờ lại là con Thảo mà không trách. Khờ

ơi là khờ.

Tôi chưa kịp nói gì thì nó quay đi. Không thèm nhìn tôi 1 cái. Bực chết đi được ! Vừa lúc đó

thằng Trường đi tới :

- D với Tuấn có chuyện gì àh?

Tôi không đáp vì còn bực mình chuyện sáng hôm qua. Nó liền nói tiếp :

- Rủ bỏ quá khứ mới có tương lai tốt chứ. T nghe chuyện của Thảo rồi D lại định tha thứ

tiếp àh? Không thấy người ta quá đáng sao?

Lúc này thì lời T nói như đổ dầu vào lữa. Tôi nói :

- Không phải chuyện của Trưòng

Thế là tôi bước di. Mặt đùng đùng sát khí , tôi ngồi xuống bàn rồi giật mình bởi tiếng nói :

- Chiều Đỏ chở Lỳ đi

- Tôi không cần

- Dù tất cả mọi người không ủng hộ Lỳ nhưng riêng Đỏ luôn đi theo con đường Lỳ muốn.

- Đỏ.....

Tôi không nói thành lời, trưng mắt nhìn nó. Đúng lúc đó Trường, Tuấn và cả đám bước

vào. Rồi thằng TRường lên tiếng :

- T sẽ chở D đi

Vì đang tức như buổi sáng hôm nọ nên tôi phớt lờ lời nói của T và quay qua Đỏ :

- Ùhm,chiều làm phiền Đỏ

Cả bọn kia và đặc biệt là Trường nhìn tôi trợn tròn mắt. Bỗng thằng Tuấn nắm tay tôi lôi

tôi ra sân bóng chuyền sau trường rồi hét lớn :

- MÀY ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY?

- Thả tay tao ra !

Tôi giật tay ra rồi xoa vì hơi đau. Thằng Tuấn nói tiếp :

- Mày vì con Thảo, mày bất chấp àh? LÀm trò này àh? thương thằng Trường thì nói chứ

giấu nó làm gì? mày điên àh !!!

Tôi nghe rõ những gì nó nói nhưng tai như bị ù đi. Tôi nói như hét lớn :

- Mày không hiểu đâu !

Tôi để lại cho nó một ánh mắt khó hiểu và chạy đi. Bỗng có 1 người chặn tôi lại. Đó là Ly :

- Lỳ, Li có chuyện muốn nói

- Nói đi

- Li xin lỗi chuyện hôm bữa

- Tôi quên rồi nói tiếp đi

- Giờ thì Li mới hiểu ra mọi chuyện. Chỉ có Lỳ là tốt với Ly.

- Là sao?

- Lỳ đã vì Li nhiều mà Li luôn hãm hại lỳ. Còn bạn Lì nữa.

- Tôi không muốn nhắc tới chuyện này

- Nhưng Lỳ àh ! Li chỉ xin Lỳ đừng cướp mất Đỏ, Đỏ chính là niềm tin giúp Ly vượt qua mọi

thử thách. Li xin Lỳ

Tôi liền nói:

- Nếu Ly đã nghe được cuộc nói chuyện của tôi với Tuấn ồi thì phải biết người tôi thương

bây giờ là ai chứ? Tôi không còn thương Đỏ nữa đâu. Li đừng lo. Ráng giữ lấy người mình

yêu.

Bất chợt một tiếng nói khác vang lên :

- Ly và Phượng đều nghe rõ

Là con PHượng ! Tôi lên tiếng :

- P đến đây cũng có gì để nói sao

- P đến để xin lỗi D

- Tôi không cần

- D........nhường Sáu lại cho P đi được không? Tại sao cả 2 người mà Ly và P thương đều

yêu D hết? Mà D lại đi yêu Trường? Tại sao vậy? Thật sự đau lòng lắm D ạh.

Nói thật ai mà ở trong tình cảnh này của tôi thì không biết làm sao cả. Nhớ lại lời Kiều nói,

bây giờ lại là LY và PHượng. Tôi phải làm cái gì đây? Trời ạh ,người tôi thương là Trường.

Tôi vẫn cần người con trai ấy,tôi yêu người ấy thât lòng. Nhưng người con gái,àh không 2

người đang đứng trước mặt tôi thì sao? Tôi phải nói sao để họ an tâm? Cũng bởi vì một

chữ yêu mà ra. Tôi chẳng trách họ được. Tôi nói với Phượng :

- Nó chưa biết tôi thương nó đâu. 2 người hãy cố gắng giữ lấy t/y của mình. Chào

Vừa lúc đó tiếng trồng vào lớp cũng điểm......

Ai nói tôi không biết ích kỹ, ai chẳng có ích kỹ. Thật sự tôi không biết làm sao hết. Chỉ có

nước đi chổ khác mới khiến cho tôi khỏi dằn vặt đây? Ông trời khi nào cũng thế, ông trời

lúc nào cũng khiến tôi không có đường lựa chọn. Tôi chẳng lựa chọn được. Đầu tôi cứ ong

lên. Chợt giật mình bởi lời nói của cô Vân dạy địa :

- Duyên ! Đứng dậy trả lời

- Dạ

- Cô vừa nói cái gì em nhắc lại cô nghe xem nào

- Dạ thưa cô.....

Tôi ấp a ấp úng không nên lời. Cô nói với tôi :

- Ngồi trong lớp mà thế àh? Tâm trí em để đi đâu đấy? Thôi ngồi xuống rồi chú ý bài vỡ

nhé. Hết tiết rồi cả lớp nghỉ.

Tôi nghe tiếng cô át luôn tiếng trống trường. Là tiết cuối rồi. Tôi cứ quay như chong

chóng. Trường và Đỏ cùng lại chổ tôi, còn cả Tuấn nữa. 3 người cùng nói :

- Đi xuống nhà con Thảo

Tôi chợt nhớ tới những lời nói của 3 người con gái kia. Tôi thương cho họ, tôi lo cho họ, tôi

sợ họ sẽ đau lòng vì tôi. Tôi thấy tôi rất có lỗi với họ. Dù rằng đâu phải tôi ép 3 người ấy

thương tôi? Mà tại sao họ lại thương tôi cơ chứ. Chán thế không biết. Tôi gạt phắt những

lời đề nghị của 3 người ấy và nói :

- Tôi không cần đến 3 người. Chào !

Rồi tôi bước đi không cần đếm xỉa tới cảm giác của họ như thế nào. Nhóc V.A lon ton chạy

theo tôi rồi nói :

- Chị ơi ! em đi chơi với bx em nghe

- Ừh đi đi

- Khi nào chị về thì nhớ gọi điện cho em nghe

- Biết rồi

Thêm nhóc V.A nữa, bữa nay nó cặp với con Oanh. Khi nào 2 đứa nó cũng cặp kè, cũng đi

chơi, nó quên mất chị nó. Nhìn bọn nó mình lại muốn có bf ^^! Nhưng người mình thương

thì lại không thể quen được. Với lại tại vì là " con nhà giàu " nên chẳng ai dám " kưa " dù là

rất thích. Chợt nghĩ lại mình định đến nhà con Thảo thì tôi lấy xe và chạy ra.

Không ngờ đụng mặt thằng Tuấn và Trường. Tôi chạy vụt qua mặt bọn nó. Đến nhà con

Thảo. Có lẽ giờ này không có ai ở nhà, ba mẹ nó ít khi ở nhà. Tôi liền mở cửa và vào nhà.

Nó từ trên lầu chạy xuống và tới ôm chầm lấy tôi :

- Cuối cùng mày cũng đến. Tao sợ lắm D ơi !

Tôi vỗ về nó giống như mẹ dỗ con vậy :

- Thôi được rồi ! Tao đến rồi. Đừng như thế nữa

Nhìn khuôn mặt hốc hác của nó. Nhìn đôi mắt sưng mọng, có lẽ khóc nhiều lắm. Thấy

thương nó lắm. Tôi như quên hết tối hôm đó. Nó đưa tay lên sờ má tôi rồi nói :

- Hôm đó tao tát mày, chính tay tao đã tát mày. Sao mày không trách tao?

- Nếu trách mày thì tao đâu phải là D

- D....

Nó chưa nói hết câu thì khóc nấc lên trông rất tội. Nếu hôm đó tôi không đến kịp thì liệu

ngày hôm nay nó còn bình tĩnh như vậy không?

Rồi nó nói tiếp :

- Nếu hôm đó không có mày thì tao.....

Lại khóc tiếp. Tôi ôm nó vào lòng. Tôi nói :

- Chuyện qua rồi. Không có gì là quá muộn, sao không đi học?

- Tao cứ nghĩ rằng mày không coi tao là bạn nữa. Tao không có mặt mũi gặp ai nữa mày

àh.

- Dù mọi người có quay lưng với mày, dù ai nói gì mày. Dù mày là con người ra sao thì

trong tao. Trong trái tim này, trên thế giới này luôn có người luôn sát cánh cùng mày.

- Cảm....ơn....mày ! Cảm ơn nhiều lắm

Tôi đẩy nó ra và nói với nó, kèm theo một nụ cười. Rất tươi :

- Thôi cười nào. Giờ qua nhà với tao. Rồi tao thay đồ, tối nay tao với mày sẽ đi chơi. Chỉ có

tao với mày. 2 ngày nay ở nhà chắc như người rừng rồi chứ gì.

Nó đã cười. Nó kêu tôi chờ nó thay đồ.

...................
Khi nó lên xe tôi thì cũng là lúc trước mặt tôi là đám của Tuấn . Thằng Bin, thằng Hiếu,

Thành, Rin và cả Bon nữa khiến cho tôi không khỏi ngạc nhiên. Mọi người nhốn nháo :

- D ! Mày làm gì mà phải tha thứ cho con này ! Loại nó vứt đi được rồi

- Chính nó quay lưng lại với tụi mình đấy

- Mày còn nhớ những gì nó đối xử với mày không?

- Chơi với nhau từ nhỏ đến lớn vậy mà chỉ một phút chốc làm tình bạn vỡ đôi.

- Thật hết biết

- Mày còn mặt mũi mà gặp bọn tao nữa àh Thảo?

Tôi chưa kịp nói gì thì thằng Tuấn bước lên :

- 16 năm trời lớn lên cùng nhau. Mày làm tao thật bất ngờ. Vì tao đau giùm con D, người

luôn lo lắng quan tâm cho mày. Bất chấp mọi thứ vì mày. Thế mà mày xem mày đã làm gì

nó? Mày thử nhớ lại đêm hôm đó mày khiến nó như thế nào? Trước giờ ai đánh nó? Tao

nghĩ đã tới lúc bộ ba chúng ta nên không còn. Đi Duyên !

Tôi nghe từng câu, từng chữ của bọn nó. Con Thảo thì đứng im như tượng. Tôi bước lên :

- 16 năm trời quá đủ để tha thứ cho một người !

Con Thảo quỳ thụp xuống. Tôi lại kéo nó dậy, bọn kia cũng hoảng hốt lại kéo nó lên. Nó

không chịu đứng dậy mà nói :

- Thảo biết Thảo sai xin mọi người đừng nói nữa !

Rồi sau đó nó chỉ biết ôm mặt khóc nức nở. Tôi ngước lên nhìn tụi kia bằng con mắt hình

viên đạn :

- TỤI MÀY QUÁ ĐÁNG !

Vậy mà bây giờ trước mặt tôi là một đám người lạnh lùng, đặc biệt là Tuấn, khuôn mặt

lạnh như tiền, đôi mắt nhìn mọi thứ vô hồn. Nó cứng nhắc nói :

- Dù nó có làm gì thì không bao giờ tao tha thứ. Trong mắt tao nó như một cái gai vậy.

Tao nhìn nó giả tạo quá ! Nếu chơi với nó thì đừng nhìn mặt tao với bọn này nữa. Nói đi !

Trời ơi ! Lại một lần nữa tôi khó xử. Cứ đấy tôi vào tình thế không biết phải làm sao. Hỏi tôi

phải làm gì đây? Tôi liền đáp :

- Tao không chọn được

- Phải chọn

Nhìn Tuấn lúc này sợ hơn cả. Tôi biết tính nó không dễ tha thứ cho một ai cả. Mắt nó như

tha thiết tôi một điều gì đó. Nhưng tôi không thể mất đi người bạn này, càng không thể

mất đi nhóm bạn ấy, trong đó còn có người tôi thương đó là Trường. Tôi ôm con Thảo và

nhìn thẳng vào mắt thằng Tuấn. Tôi lên tiếng :

- Dù thế nào đi nữa tao cũng phải ở bên cạnh nó

- Được ! chính mày nói

Thế rồi bọn nó lên xe và cả đám rồ ga đi. Bọn nó đi rồi, tôi kéo con Thảo dậy :

- Không được nói, đi qua nhà tao rồi tao với mày đi chơi cho khuây khoả.

Con Thảo nó khửng lại và nói :

- Vì tao mà mọi người quay lưng lại với mày đó. Mày hãy đi đi.

- Thế mày không coi tao là bạn?

- Có nhưng.....

Tôi cắt ngang lời nó :

- Không nhưng nhị gì cả ! Nghe tao ngồi lên xe đi

Rồi nó không hề nói được gì nữa. Tôi lên ga mạnh để phóng nhanh. Lúc nãy tôi đã lấy hết

bình tĩnh để nói với con Thảo. Bởi giờ không ai bên cạnh nó chẳng lẽ tôi bỏ mặc nó? Tôi

không thể làm được. Đúng là nó không làm được cho tôi. Đúng là tôi hi sinh về nó quá

nhiều nhưng tôi không hề nghĩ sâu như vậy. Khoé mắt tôi cay xè. Bởi lẽ để giữ lại Thảo tôi

đã đánh mất Tuấn - Một người làm nhiều điều vì tôi mà không tính toán. Lúc nào tôi cần

luôn ở cạnh an ủi, chia sẽ. Ấy vậy mà tôi lại đánh mất. Không những vậy còn cả đám bọn

thằng Trường nữa chứ. Chợt thấy mất mát quá đi ! Nước mắt tôi chảy từ khi nào tôi cũng

không biết nữa. Tôi thảo nó hỏi :

- Mày khóc đó àh?

- Àh không ! Chạy có con gì nó bay vào mắt

- Mày đeo kính mà

- Tao cũng không biết nữa, nghĩ sao tao khóc?

- Ừ

Tôi phóng xe nhanh trong gió lạnh......

Gần về đến nhà. Chợt nhớ tới nhóc V.A. Tôi liền gọi cho nó :

" alô "

- Em về không?

- Dạ chị ở cây bàng đợi em nghe !

- Ờ chị biết rồi, nhanh em !

Một lúc sau thấy nó. Nhưng ngay khi thấy con Thảo thì nó nói :

- Mày đi với chị tao làm gì?

- V.A ! - Tôi gắt lớn

- Mày làm chị tao tổn thương, làm chị tao khóc nhiều. Mày không đáng tha thứ !

- V.A ! Nghe lời chị !

- Nhưng tao mong mày đừng như thế nữa. Tao với mày vẫn là bạn bè. Về chị !

Tôi chợt vui lòng vì V.A không như thằng Tuấn. Khi về đến nhà thì tôi thấy trước nhà có

chiếc ô tô của nhà ai đó. 2 chị em tôi chạy thẳng xuống gara. Cô Ba chạy ra :

- Na với Việt Anh vào nhà, có khách quý của ba đó. Người ta mong gặp 2 con lắm. Àh !

Cháu Thảo hả?

Tôi bước vào nhà. Trên người mang bộ đồng phục của trường và đeo kính nên nhìn hơi bị "

lovely ". Tôi chào người đàn ông và vợ ông ta ( Tôi nghĩ thế ) :

- Cháu chào 2 bác - Tôi và Thảo cùng nhóc V.A đồng thanh

Chợt bà ấy lên tiếng :

- Oh ! So beautiful ! Very beautiful !

Thảo với V.A nghệch mặt ra. Còn tôi thì hiểu những gì bà ấy nói. Tôi với bà nói một cuộc

nói chuyện không ai hiểu vì bà toàn nói tiếng anh. Dường như bà đang thử tôi vì nhìn bà

đâu giống một người ngoại quốc. Thế mà tiếng ai bà ấy siêu ghê cơ. Tôi liền hỏi 1 câu cuối

để kết thúc cuộc nói chuyện :

- Can you speak Vietnamese?

- Được ! được chứ

Rồi bà ấy cười. Nhìn bà rất sang trọng và lộng lẫy nhưng không che được vẻ quý tộc trong

con người bà qua bộ đầm màu đen bà đang mặc. Người đàn ông kia lên tiêng s:

- Quả đúng là thần đồng ! Anh có phước lắm mới được 2 đứa con đẹp như tranh vẽ này

đấy ! Đặc biệt là cô bé thần đồng này. Con học lớp 10 mà giỏi thế này sao?

Con Thảo và nhóc V.A xen vào :

- Giỏi nhất trường đó cô chú ạh ! Học quá siêu !

Đến người đàn bà kia lên tiếng :

- Ôi ! Anh nhất rồi đấy anh Toản. Nghe danh lâu rồi tôi mới gặp được con bé. Nhìn kìa, nó

thật đẹp. Lời đề nghị của chúng tôi lúc nãy anh thấy sao?

Tôi ngờ ngợ có cái gì ở đây không lành.........


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
p30
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
lớp 9C_THCS Anh Sơn :: Your first category :: trao đổi-
Chuyển đến